Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm nay. Trong suốt 5 năm đó, tôi luôn dành cho cô ấy tình yêu đẹp nhất. Tôi nâng niu, trân trọng cô ấy hơn cả một bà hoàng. Bởi lẽ, cô ấy là tình yêu đầu đời của tôi. Trước khi đến với cô ấy, tôi chưa từng yêu hay rung động trước bất kỳ ai khác.

Yêu cô ấy, tôi đã bất chấp sự phản đối của gia đình mình. Thậm chí, tôi phải mất 3 năm theo đuổi cô ấy mới đồng ý cưới tôi làm chồng. Niềm hạnh phúc vỡ òa khi cô ấy ra trường, cả hai chúng tôi cùng vào công tác tại một cơ quan. Khi đó, tôi đã tin rằng đó là số phận, cô ấy là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời ban tặng cho tôi.

Không phụ niềm mong mỏi của tôi, một năm sau ngày cưới vợ sinh cho tôi một cậu con trai kháu khỉnh. Cũng từ ngày ở cữ, vợ tôi đẹp hẳn ra. Nhiều người còn khen ngợi vợ tôi rằng “gái một con trông mòn con mắt”.

vo-ngoai-tinh.jpgCó nên tha thứ cho người vợ đã phản bội chồng? (Ảnh minh họa)

Còn tôi từ ngày con chào đời, con đường công danh của tôi cũng sáng lạn hẳn, tôi được lên chức đội trưởng. Tuy nhiên, đồng nghĩa với việc đó tôi phải nhận công trình xa. Đợt này theo dự kiến, tôi vào Cà Mau tận 3 năm liền. Nghe tin thế vợ tôi buồn vô hạn.

Vợ tôi là thế, nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ cô ấy mạnh mẽ lắm. Nhưng kỳ thực cô ấy là người hay tủi thân, nhạy cảm. Ngày tiễn tôi ra sân bay, cô ấy ôm tôi mà khóc nức nở. Khi đó, tôi không biết nói gì hơn ngoài lời hứa sẽ thường xuyên gọi điện về cho 2 mẹ con cô ấy.

Cảnh người đi, kẻ ở khiến tôi không một chút nào yên tâm, tôi cảm thấy mình có lỗi với cô ấy rất nhiều. Tôi thương cô ấy sau khi sinh con, tâm trạng mệt mỏi, việc chăm con nhỏ muôn vàn khó khăn lại không có chồng bên cạnh. Những khi đó tôi chỉ ước mình kiếm được thật nhiều tiền để bù đăp cho mẹ con cô ấy.

Nhưng rồi những ngày tôi vất vả, lo cho cuộc sống của gia đình, tôi không mảy may biết rằng vợ tôi ở nhà đã thay lòng đổi dạ.

Mới đầu, khi tôi vào Nam công tác, cô ấy còn thường xuyên gọi điện cho tôi. Thậm chí đêm nào vợ chồng tôi cũng nói chuyện với nhau tới 2-3h sáng. Nhưng dần dà, những cuộc điện thoại thưa dần. Thậm chí, có tuần vợ không gọi cho tôi lần nào.

Tôi cứ nghĩ cô ấy giận mình, cô ấy tủi thân nên không một lời trách cứ. Những khi nhớ vợ tôi lao vào làm việc như một con thiêu thân. Tiền kiếm được bao nhiêu, tôi gửi về cho cô ấy hết. Nhưng tôi không ngờ, vợ tôi lại dùng số tiền đó để mua sắm quần áo, thậm chí ăn diện để làm đẹp lòng nhân tình. 

Vì quá tin vợ, tin bạn thân nên tôi không hề biết họ đã lén lút qua lại kể từ ngày tôi vào Nam công tác. Khi đi, tôi đã không ít lần nhắn nhủ bạn mình “Vợ con tao ở nhà một mình, thi thoảng vợ chồng mày qua chơi động viên cô ấy nhé".

Tôi đã không ngờ, cậu bạn thân còn làm tốt hơn cả tôi tưởng tượng.

Rồi sự dối trá của vợ cũng bị tôi phát giác cách đây 1 tháng trước. Hôm đó khi tôi lỡ chuyến xe đêm về thăm vợ con. Hôm đó, cũng là sinh nhật của vợ tôi, vì muốn tạo bất ngờ cho cô ấy nên tôi đã không hề báo trước. Khi đó, tôi đã tưởng tượng ra đủ thứ, rằng vợ tôi sẽ hét lên vì ngạc nhiên, hoặc ôm tôi mà khóc vì nhớ nhung.

vo-ngoai-tinh1.jpg

Tôi đã như một kẻ ngốc khi nghĩ rằng, tình yêu của chúng tôi vẫn như ngày nào. Cô ấy vẫn luôn chờ đợi, tin tưởng tôi. Mải suy nghĩ, mải tưởng tượng tôi không ngờ khi về tới nhà đã muộn tới như thế. Đồng hồ điểm 12h đêm cũng là lúc về tới nhà mình. Đang định gõ cửa, tôi đột ngột đứng khựng lại vì tiếng cười khúc khích của vợ mình.

Nhìn qua khe cửa dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi thấy vợ mình đang tình tứ bên cậu bạn thân. Có lẽ, ai trong hoàn cảnh của tôi sẽ hiểu được cảm giác bị người yêu mình phản bội đau đớn thế nào? Tôi đã sốc và không giữ nổi sự bình tĩnh vốn có. Tôi hét lên như một kẻ điên khi túm cổ cho vợ mình 2 cái tát đau điếng. Còn cậu bạn thân đã lãnh mấy cái bạt tai.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy tim mình đau như vậy. Khi tôi định cho cậu ta thêm một cái tát vì tội dụ dỗ vợ mình, thì cô ấy đã ngăn tôi lại. Cô ấy quỳ xin tôi hãy tha thứ cho họ. Khi tôi hỏi “Chuyện này đã bao lâu rồi”, sau một hồi vòng vo, vợ tôi đã thú nhận tất cả.

Thế là đã rõ, suốt 3 năm tôi đầu tắt mặt tối. Suốt 3 năm tôi vạ vật xứ người là 3 năm vợ tôi ở nhà cắm sừng chồng đau đớn. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao suốt 3 năm vợ tôi nhất định từ chối việc đưa con vào Nam sống cùng chồng...

Hôm đó, vì quá giận tôi đã gọi điện cho bố mẹ tôi, bố mẹ vợ đến để tuyên bố ly hôn. Dù thế, mọi người vẫn khuyên tôi hãy suy nghĩ thấu đáo. Nếu có thể hãy cho vợ tôi một cơ hội làm lại từ đầu.

Thật sự tôi vẫn còn yêu vợ nhưng tôi không thể tha thứ được. Tôi cũng đã nói rõ với cô ấy, chờ thủ tục xong chúng tôi sẽ đường ai nấy đi. Liệu tôi có quá vội vàng không? Xin hãy cho tôi một lời khuyên!

anhdaidien1.jpg?width=150Yêu
Cái thai không ai dám nhận (Phần cuối)
anhdaidien1.jpg?width=150Yêu
Đưa 4 người đàn ông đi xét nghiệm ADN để tìm cha cho con, cô nàng khiến cư dân mạng ngả nón bái phục

Theo Đời sống và pháp luật

Loading...
Loading...
Loading... RIGHT_MENU