Tôi lấy chồng được hơn 3 năm. Cuộc sống vợ chồng không có vấn đề gì lớn. Chồng tôi là người hiền, đi làm đều, không rượu chè, không tụ tập. Chúng tôi không quá lãng mạn nhưng cũng không xảy ra mâu thuẫn đáng kể.

Chỉ có một điều tôi luôn cảm thấy lạ nhưng trước đây không để ý nhiều. Đó là mỗi lần gần gũi, chồng tôi luôn tắt đèn.

Không phải kiểu tắt cho có không gian riêng, mà là tắt hoàn toàn. Phòng phải tối hẳn thì anh mới thoải mái. Nếu tôi bật đèn ngủ hoặc để ánh sáng ngoài hành lang hắt vào, anh cũng sẽ đứng dậy tắt đi.

Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là thói quen. Nhiều người không thích ánh sáng khi ngủ, điều đó không có gì đặc biệt.

Nhưng sau một thời gian, tôi nhận ra anh không bao giờ thay đổi.

Có lần tôi đùa, nói rằng vợ chồng với nhau rồi, có gì phải ngại. Anh chỉ cười, không giải thích.

Tôi không hỏi thêm, nhưng trong lòng bắt đầu có cảm giác khó hiểu. Chúng tôi là vợ chồng, nhưng lại có một khoảng cách rất rõ ràng trong những lúc đáng ra phải gần gũi nhất.

Tôi từng nghĩ có thể anh tự ti về ngoại hình, hoặc có điều gì đó không muốn tôi nhìn thấy. Nhưng trong sinh hoạt hằng ngày, anh hoàn toàn bình thường, không có dấu hiệu gì bất ổn.

vo-chong-5-nam-khong-gan-gui-chi-vi-con-gai-lam-mot-viec-153142-1775036236654-17750362368131988204386.jpg

Ảnh minh họa

Cảm giác này kéo dài đến một lần tôi quyết định làm khác đi.

Hôm đó, khi hai vợ chồng chuẩn bị đi ngủ, tôi cố tình không tắt đèn. Tôi nói muốn thử cảm giác khác, không cần lúc nào cũng tối như trước.

Chồng tôi im lặng một lúc rồi nói để hôm khác.

Tôi vẫn giữ ý kiến của mình. Tôi không nghĩ đó là vấn đề lớn đến mức phải né tránh.

Không khí lúc đó trở nên gượng gạo. Anh không tỏ ra khó chịu, nhưng rõ ràng không thoải mái. Sau một lúc, anh đứng dậy, định tắt đèn như mọi khi.

Tôi giữ tay anh lại. Đó là lần đầu tiên tôi thực sự muốn biết lý do.

Chồng tôi không giằng ra. Anh đứng yên một lúc rồi quay lại nhìn tôi. Ánh mắt của anh lúc đó khiến tôi cảm thấy có điều gì đó không đơn giản.

Anh nói nhỏ: “Em cứ để vậy thật à?” Tôi gật đầu.

Khoảnh khắc đó kéo dài vài giây nhưng đủ để tôi nhận ra anh đang do dự rất nhiều.

Cuối cùng, anh không tắt đèn.

Ánh sáng trong phòng không quá mạnh, nhưng đủ để nhìn rõ mọi thứ. Khi anh quay lưng lại để thay áo, tôi nhìn thấy một vết sẹo dài chạy ngang lưng anh.

Tôi chưa từng thấy vết sẹo đó trước đây. Không chỉ một mà là nhiều vết chồng lên nhau, như những vết thương cũ đã lành từ lâu.

Tôi hỏi thì anh không trả lời ngay. Một lúc sau, anh nói đó là từ thời còn nhỏ, khi gia đình anh xảy ra chuyện. Anh không nói chi tiết, chỉ bảo đó là khoảng thời gian anh không muốn nhớ lại.

Anh nói anh không muốn tôi nhìn thấy những vết đó, vì anh không muốn mỗi lần gần gũi lại phải nghĩ đến quá khứ.

Tôi im lặng. Tôi chưa từng nghĩ lý do lại là như vậy.

Suốt thời gian qua, tôi chỉ nhìn vào cảm giác của mình, nghĩ rằng anh đang giấu giếm hoặc có điều gì đó bất thường. Tôi không nghĩ đến việc anh đang cố tránh một phần ký ức mà anh không muốn đối diện.

Từ hôm đó, chồng tôi không còn phải tắt đèn như trước nhưng tôi lại là người chủ động tắt. Chỉ là một thói quen nhỏ, nhưng khi hiểu ra rồi, tôi mới thấy không phải chuyện gì trong hôn nhân cũng có thể giải thích bằng logic đơn giản. Có những điều nằm ở quá khứ và người ở bên cạnh chỉ có thể chọn cách tôn trọng nếu yêu.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022