Tôi cưới chồng vào tháng 8 vừa rồi. Đám cưới gọn gàng, hai vợ chồng đều đi làm ở thành phố, thu nhập không thấp nhưng cũng chẳng dư dả. Vừa cưới xong là vay thêm để mua nhà, mỗi tháng tiền trả góp đã trở thành một khoản cố định không thể trốn tránh.
Trước khi nghỉ lễ, tôi đã tự nhủ chỉ về quê mấy ngày, coi như ra mắt họ hàng, làm tròn bổn phận nàng dâu mới.
Nhưng tôi không ngờ, mới 2 ngày nghỉ lễ trôi qua, tôi đã thấy đầu óc quay cuồng, tiền trong ví vơi đi nhanh đến mức… tiền đình thật sự.
Về đến quê chồng, việc đầu tiên là đi chào họ hàng, nhà này một chút, nhà kia một ít. Không thể đi tay không, cũng không dám quá sơ sài, mỗi lần rút ví là một lần tự nhủ "thôi, lần đầu về làm dâu". Nhưng cộng lại, số tiền không hề nhỏ.
Chưa kể đến cỗ bàn liên miên mà tôi không nhớ nổi.

Ảnh minh họa
Ở quê, cứ ngày lễ là kiểu gì cũng tụ họp cả họ. Ăn không phải là chính, nhưng tiền góp, tiền phụ, tiền lễ thì không thiếu khoản nào. Mỗi bữa trôi qua, tôi lại thấy mình như đang "rải tiền" đúng nghĩa, rải khắp họ hàng, làng xóm.
Điều khiến tôi áp lực nhất không phải là tiền, mà là cảm giác phải gồng lên cho vừa hình ảnh mà gia đình chồng đang xây dựng.
Mẹ chồng tôi rất tự hào. Bà đi đâu cũng khoe con trai, con dâu làm ở thành phố, công việc ổn định, thu nhập tốt. Bà khoe hai đứa vừa cưới đã mua được nhà, cuộc sống "đâu vào đấy".
Mỗi lần nghe vậy, tôi chỉ cười. Không phải vì không vui, mà vì trong lòng tôi hiểu rất rõ: căn nhà đó vẫn đang trả góp từng tháng, áp lực tài chính không hề nhẹ. Chúng tôi không nghèo, nhưng cũng chẳng hề dư dả như lời mọi người nghĩ. Chỉ là, những con số trong hợp đồng vay ngân hàng thì không ai nhìn thấy.
Ở quê, mỗi lời hỏi thăm tưởng như vô tư lại khiến tôi chột dạ. Hỏi lương bao nhiêu, hỏi làm ở thành phố chắc sướng lắm, hỏi bao giờ sinh con, hỏi khi nào mua thêm xe. Tôi trả lời qua loa, cười cho xong chuyện, nhưng trong đầu thì chán ngán vô cùng.
Có lúc tôi tự hỏi, không biết những nàng dâu mới khác có giống tôi không. Vừa bước chân về nhà chồng đã phải học cách chi tiền sao cho "vừa mắt", vừa giữ thể diện cho chồng, vừa không để bản thân thấy quá áp lực.
Tối đến, nằm trong phòng, tôi mới thấy mệt thật sự. Hai ngày nghỉ lễ trôi qua, tôi nhận ra làm dâu mới không chỉ là chuyện sống chung hay ứng xử. Đó còn là câu chuyện tiền bạc, là những khoản chi không tên nhưng ai cũng ngầm hiểu phải có.
Tôi không trách gia đình chồng. Cũng không trách mẹ chồng vì bà tự hào về con cái. Tôi chỉ thấy thương cho những nàng dâu mới như mình, vừa bước vào hôn nhân đã phải học cách cân bằng giữa thực tế và kỳ vọng.
Nghỉ lễ vẫn còn, nhưng tôi đã thấy mình cạn năng lượng hơn cả những ngày đi làm. Chỉ mong sau này, khi mọi thứ ổn định hơn, tôi có thể về quê với tâm thế nhẹ nhõm hơn, không phải gồng lên để "rải tiền", không phải lo giữ hình ảnh, mà chỉ đơn giản là về nhà, đúng nghĩa là về nhà.



































