Gia đình tôi có một chiếc két sắt nhỏ đặt trong phòng ngủ. Không phải để giấu bí mật gì ghê gớm, chỉ là giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, một ít tiền mặt phòng lúc cần gấp. Chồng tôi là người giữ chìa khóa, nhưng mật mã thì cả hai đều biết.

Suốt nhiều năm, tôi gần như không bao giờ đụng đến chiếc két đó cho đến một buổi chiều rất bình thường.

Hôm đó, tôi cần lấy bản hợp đồng mua nhà cũ để đối chiếu thông tin. Chồng tôi đi công tác, dặn tôi cứ mở két mà lấy. Tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ làm đúng việc mình cần.

1709279624236686782077-100708-1767496265623-17674962658281387331971.jpg

Ảnh minh họa

Cánh cửa két mở ra nhẹ nhàng.

Giấy tờ vẫn nằm ngay ngắn như mọi khi. Nhưng khi cúi xuống lấy xấp hồ sơ phía dưới, tôi nhìn thấy một phong bì màu nâu đặt lệch sang bên, không giống những thứ còn lại.

Tôi cầm lên, trong lòng thoáng chút thắc mắc.

Bên trong không phải tiền, cũng không phải giấy tờ nhà đất, là một tập giấy A4 được gấp lại cẩn thận. Tôi mở ra và tim mình chùng xuống.

Đó là hồ sơ bệnh án. Tên người bệnh là chồng tôi. Ngày khám cách đây gần hai năm.

Tôi đứng lặng một lúc rất lâu, đầu óc bỗng trống rỗng. Tôi lật từng trang, đọc chậm rãi, cố giữ bình tĩnh.

Không phải bệnh hiểm nghèo, nhưng là một vấn đề sức khỏe cần theo dõi lâu dài, có đơn thuốc, có chỉ định tái khám định kỳ. Tất cả đều rõ ràng.

Chỉ có một điều rõ ràng hơn cả, anh chưa từng nói với tôi một lời nào.

Tôi ngồi xuống giường, tay vẫn cầm tập giấy. Trong đầu tôi bắt đầu nối lại những chi tiết tưởng như rất vụn vặt. Những lần anh than mệt nhưng bảo do áp lực công việc. Những hôm anh về muộn, nói đi khám tổng quát cho yên tâm. Những lần tôi hỏi có sao không, anh chỉ cười, bảo chuyện nhỏ.

Hóa ra, đó không phải chuyện nhỏ.

Điều khiến tôi thấy đau không phải là bệnh mà là việc anh chọn giấu tôi, chọn để một mình gánh chuyện sức khỏe, trong khi chúng tôi là vợ chồng.

Tối hôm đó, anh về nhà. Tôi không nói ngay. Tôi đợi đến khi con ngủ, nhà cửa yên tĩnh, rồi đặt tập hồ sơ lên bàn.

Anh nhìn thấy, im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh thở dài. Anh nói không muốn tôi lo lắng. Thời điểm đó tôi đang bận con nhỏ, công việc căng thẳng, anh nghĩ tự mình chịu được thì không cần nói ra.

Tôi nghe, mà không biết nên giận hay nên thương.

Có lẽ đàn ông vẫn vậy. Họ quen với việc làm trụ cột, quen với việc gồng mình và nghĩ rằng im lặng là một cách bảo vệ gia đình. Nhưng họ quên mất rằng, im lặng cũng có thể trở thành một khoảng cách rất lớn.

Đêm đó, tôi không trách móc. Tôi chỉ nói rằng, từ nay về sau, có chuyện gì cũng phải nói với tôi. Anh gật đầu.

Tôi cất lại tập hồ sơ vào két sắt, đúng vị trí cũ. Nhưng cảm giác trong tôi thì không còn như trước nữa. Tôi nhận ra, trong một gia đình, có những thứ không nên giấu trong két sắt. Không phải vì bí mật xấu, mà vì sự im lặng quá lâu cũng có thể làm người bên cạnh thấy mình bị đứng ngoài cuộc sống của nhau.

Tôi đã mở két sắt của gia đình và nhìn thấy thứ không nên nhìn thấy theo cách đó. Nhưng cũng từ hôm ấy, tôi hiểu rằng hôn nhân không chỉ là cùng chia tiền bạc, nhà cửa, mà còn là chia cả những nỗi lo thầm kín nhất.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022