Tôi và vợ cũ ly hôn đã gần 5 năm. Cuộc chia tay diễn ra không ồn ào, không ngoại tình, không người thứ ba. Chỉ là sau nhiều năm sống chung, cả hai đều mệt mỏi, không còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục chịu đựng những khác biệt ngày càng lớn.

Sau ly hôn, chúng tôi gần như cắt đứt liên lạc. Ngoài những lần cần trao đổi về con, còn lại không hỏi han, không quan tâm đời sống riêng của nhau. Tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để cả hai có thể bước tiếp.

Vài năm sau, tôi tái hôn.

Cuộc sống mới của tôi không hẳn là hạnh phúc viên mãn nhưng ổn định. Vợ hiện tại hiền, biết điều. Tôi tập trung làm ăn, lo cho gia đình, ít khi nghĩ về quá khứ. Thỉnh thoảng nhớ lại vợ cũ, nhưng chỉ như một kỷ niệm đã cũ, không còn cảm xúc mạnh.

Tôi cứ nghĩ, cô ấy cũng đã quên tôi từ lâu. Cho đến một buổi tối, tôi nhận được một tin nhắn.

6-1736394318194615761974-17363987698091016490398-178-0-637-735-crop-1736398797034869839462-1767423622646-17674236233991005116943-1767427520900-17674275211341716002280.jpg

Ảnh minh họa

Cô ấy nhắn, nhỉ một dòng duy nhất nhưng đủ khiến tay tôi khựng lại khi cầm điện thoại: "Em sắp phẫu thuật. Trước khi vào phòng mổ, em muốn nói với anh một chuyện".

Tôi chết lặng vài giây.

Chúng tôi đã lâu không liên lạc, vậy mà người cô ấy nghĩ đến trước ca mổ lại là tôi. Tôi gọi lại ngay, nhưng đầu dây bên kia không bắt máy. Một lát sau, cô ấy nhắn tiếp, bảo không tiện nghe điện thoại, chỉ muốn nói bằng tin nhắn.

Cô ấy nói mình phát hiện bệnh đã hơn một năm. Ban đầu nghĩ nhẹ, tự điều trị, sau đó mới biết cần phải can thiệp phẫu thuật. Cô ấy không nói với ai nhiều, kể cả người thân, vì không muốn mọi người lo lắng.

Tin nhắn cuối cùng làm tôi thực sự bàng hoàng.

Cô ấy bảo, ngày xưa ly hôn không phải vì hết yêu mà vì quá mệt khi lúc nào cũng phải cố gắng để vừa với cuộc sống của tôi. Cô ấy chọn rời đi, nghĩ rằng như vậy cả hai sẽ nhẹ lòng hơn.

Cô ấy nói đã từng nghĩ sẽ không bao giờ liên lạc lại với tôi. Nhưng trước ca mổ, cô ấy sợ nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không bao giờ biết rằng: có một người từng yêu tôi rất nhiều, chỉ là yêu không đúng cách.

Tôi đọc tin nhắn đó nhiều lần. Tôi hiểu rằng trong cuộc hôn nhân cũ, tôi đã từng nghĩ mình là người chịu đựng nhiều hơn. Nhưng thực ra, có những mệt mỏi của phụ nữ, đàn ông rất dễ bỏ qua vì nghĩ đó chỉ là "nhạy cảm".

Tôi nhắn lại cho cô ấy, chỉ một câu: chúc ca mổ thuận lợi, mong cô ấy sớm bình an.

Sau đó, tôi đến thăm cô ấy, tự nhủ chỉ là bạn cũ hỏi han nhau nhưng bệnh của cô ấy sẽ đeo đẳng cả đời. Tôi vẫn sống tiếp cuộc đời hiện tại, tất nhiên là thế nhưng lúc này lòng tôi dậy sóng. Tôi không hiểu cảm xúc lúc này là gì, tôi rất thương cô ấy. Tôi phải làm sao đây?

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022