Tôi ngồi thẫn thờ ở phòng khách, nhìn chiếc vợt pickleball màu hồng phấn đắt tiền vứt chỏng chơ ở góc nhà. Mới chiều qua thôi, nó vẫn là niềm tự hào của vợ tôi, là minh chứng cho sự "hồi xuân" phơi phới của cô ấy. Còn bây giờ, nó như một vật chứng cho sự ngu ngốc đến tội nghiệp của chính tôi.
Vợ chồng tôi kết hôn được 8 năm, có hai mặt con đủ nếp đủ tẻ. Kinh tế gia đình ổn định, tôi làm trưởng phòng kinh doanh, còn vợ làm kế toán. Sau khi sinh bé thứ hai, vợ tôi hay than phiền về vóc dáng sồ sề, sức khỏe đi xuống. Thương vợ, tôi luôn động viên cô ấy đi tập gym hay yoga, nhưng cô ấy đi được vài buổi là bỏ vì "chán và mệt".
Cách đây đúng một năm, cơn sốt pickleball bắt đầu rộ lên. Vợ tôi về nhà, mắt sáng rực kể chuyện mấy chị ở cơ quan rủ đi tập môn này. Cô ấy bảo môn này nhẹ nhàng, vui vẻ lại được giao lưu nhiều. Thấy vợ hào hứng, tôi gật đầu ngay. Tôi nghĩ đơn giản, miễn là vợ vui, khỏe mạnh thì tốn kém chút cũng chẳng sao.
Tôi không tiếc tiền đầu tư cho vợ. Từ những bộ đồ tập tiền triệu, giày hiệu, đến cây vợt Carbon xịn sò, tôi đều mua cho cô ấy không thiếu thứ gì. Thậm chí, tôi còn chủ động nhận phần đón con, nấu cơm tối 3 buổi một tuần để vợ yên tâm ra sân.
Thời gian đầu, vợ tôi đi tập rất đều. Cô ấy vui vẻ hơn hẳn, về nhà là líu lo kể chuyện trên sân, chuyện đánh thắng, đánh thua. Tôi nhìn vợ da dẻ hồng hào, dáng dấp gọn gàng hơn thì mừng thầm trong bụng. Có lẽ tôi đã quyết định đúng.
Nhưng rồi, tần suất ra sân của vợ ngày càng dày đặc. Từ 3 buổi một tuần lên thành 5 buổi, rồi cả cuối tuần cũng đi giao lưu câu lạc bộ này, giải đấu kia. Những bữa cơm tối vắng mặt vợ ngày càng nhiều. Cô ấy bắt đầu chăm chút ngoại hình kỹ lưỡng hơn mức bình thường. Nước hoa thơm phức, váy ngắn hơn, trang điểm đậm hơn mỗi khi đi tập.
Có lần tôi thắc mắc: "Đi tập mồ hôi nhễ nhại, em trang điểm đậm làm gì?". Vợ tôi cau mày, gắt gỏng: "Anh chẳng hiểu gì cả, ra sân là phải đẹp, giờ ai cũng thế cả, để mặt mộc người ta cười cho". Sợ vợ giận, tôi lại im lặng cho qua. Tôi vẫn tin tưởng vợ tuyệt đối, nghĩ rằng phụ nữ ai chẳng muốn đẹp.
Đỉnh điểm là tháng trước, vợ tôi bảo cần đóng tiền tham gia một khóa "nâng cao kỹ thuật" và đi du đấu giao hữu ở tỉnh 2 ngày. Tôi vừa xót con, vừa lo vợ mệt, nhưng thấy cô ấy quyết tâm quá nên cũng chiều. Tôi đưa cho vợ 10 triệu để cô ấy thoải mái chi tiêu.

Ảnh minh họa
Và rồi, cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Hôm qua, vợ tôi đi tập về sớm hơn thường lệ. Cô ấy không vui vẻ như mọi khi mà mặt mày tái mét, ngồi thụp xuống ghế sofa khóc nức nở. Tôi hốt hoảng chạy lại hỏi han, tưởng cô ấy bị chấn thương hay gặp chuyện gì ở sân.
Vợ tôi ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn tôi, rồi đưa cho tôi một tờ giấy xét nghiệm. Tôi cầm lấy, lướt nhanh qua những dòng chữ chuyên môn, rồi mắt tôi dừng lại ở dòng kết luận: "Dương tính".
Không phải Covid, cũng chẳng phải bệnh nan y. Đó là kết quả xét nghiệm bệnh xã hội.
Tai tôi ù đi, đất dưới chân như sụp đổ. Tôi nhìn vợ, trân trối không nói nên lời. Cô ấy quỳ xuống chân tôi, thú nhận tất cả trong tiếng nấc nghẹn ngào. Hóa ra, chẳng có khóa nâng cao kỹ thuật nào cả. Người "thầy" dạy cô ấy chơi bóng suốt một năm qua không chỉ dạy kỹ thuật trên sân, mà còn dạy cả những thứ khác trong nhà nghỉ.
Họ đã cặp kè với nhau được hơn nửa năm nay. Những buổi "giao lưu", những chuyến "du đấu" thực chất là những cuộc hẹn hò lén lút. Gã đó là một "tay vợt" hào hoa, dẻo mỏ, đã khiến vợ tôi mê muội quên cả đường về. Và "món quà" kỷ niệm 1 năm chơi bóng mà gã tặng lại cho vợ tôi chính là căn bệnh này, sau khi gã đã cao chạy xa bay cùng một học viên nữ trẻ đẹp khác.
Tôi ngồi chết lặng. Sự ủng hộ, tin yêu, những bữa cơm tôi tự tay nấu, những đêm tôi thức trông con để vợ đi "thể thao"... tất cả giờ đây trở thành một trò cười chua chát. Tôi đã tạo điều kiện cho vợ mình có sức khỏe, nhưng cuối cùng lại nhận về một "cơ thể bệnh tật" và một tâm hồn phản bội.
Nhìn vợ khóc lóc van xin tha thứ, hứa sẽ cắt đứt mọi liên lạc và chữa bệnh, lòng tôi trống rỗng. Tờ giấy xét nghiệm trên tay tôi run lên bần bật. Liệu tôi có thể tha thứ không? Liệu tôi có thể quên đi sự thật rằng trong lúc tôi bón cơm cho con, vợ tôi đang vui vẻ bên người đàn ông khác?
Cái giá của việc "ủng hộ đam mê" này, thực sự quá đắt.
* Tâm sự của độc giả




































