Đợt nghỉ Tết dương lịch vừa rồi, tôi gom góp được đúng 5 triệu để về quê biếu mẹ chồng. Số tiền ấy không lớn nhưng là khoản tôi đã phải cân nhắc rất lâu. Một năm nay làm ăn trên thành phố không thuận, công việc chồng chéo, thu nhập lúc có lúc không. Tôi vẫn cố gắng chi tiêu chắt chiu, mong cuối năm không để gia đình hai bên phải lo.
Về đến nhà chồng, không khí Tết đã lảng vảng khắp nơi. Gian bếp ám mùi khói rơm, mẹ đang ngồi nhặt rau ngoài sân. Tôi lấy phong bì đã chuẩn bị sẵn, hai tay đưa cho mẹ. Mẹ cười hiền, nói vài câu xã giao rồi cất vào túi áo, không đếm, cũng không hỏi thêm. Tôi thở phào, nghĩ rằng thế là ổn.
Nhưng bữa cơm chiều hôm đó, mọi thứ lại rẽ sang hướng khác.
Chị chồng tôi, người vẫn hay nói thẳng, gắp một miếng thịt rồi buông một câu nhẹ tênh nhưng sắc như dao: “Tưởng lên thành phố làm ăn thế nào chứ đưa mẹ được có 5 triệu thì thôi. Ở quê anh chị lo được”.
Câu nói rơi xuống mâm cơm, không ai đáp lại. Mẹ chồng cúi mặt ăn tiếp, chồng tôi khựng tay một giây rồi giả vờ không nghe thấy. Tôi ngồi lặng, cổ họng nghẹn lại. Không phải vì xấu hổ, mà vì cảm giác bị đánh giá chỉ trong một câu nói ngắn ngủi.

Ảnh minh họa
Suốt bữa cơm, tôi không nuốt nổi thêm miếng nào. Trong đầu cứ lặp đi lặp lại chữ “có 5 triệu”. Hóa ra, tấm lòng của vợ chồng tôi, những đêm tăng ca, những lần từ chối mua sắm cho bản thân, cuối cùng cũng chỉ quy ra được một con số khiến người khác buông lời mỉa mai.
Đêm đó, tôi nằm trằn trọc không ngủ. Tôi nghĩ đến những tháng đầu năm chật vật xoay xở tiền nhà, tiền học cho con, tiền viện phí lúc chồng ốm. Tôi nghĩ đến việc mình chưa từng khoe khoang thu nhập, cũng chưa bao giờ so đo với anh chị ở quê. Nhưng chỉ cần một phong bì không đủ “đẹp”, mọi cố gắng dường như trở nên vô nghĩa.
Sáng hôm sau, mẹ chồng gọi tôi ra sân. Mẹ dúi lại phong bì hôm qua, bảo: “Mẹ gửi lại, các con còn nhiều việc phải lo. Mẹ biết làm ăn trên thành phố không dễ”. Tôi cầm phong bì mà tay run run. Lúc ấy, tôi mới hiểu, không phải ai cũng nhìn con số để đánh giá tấm lòng nhưng cũng không phải ai cũng đủ tinh tế để im lặng.
Trên đường trở lại thành phố, tôi ngồi sau xe, nhìn lưng chồng mà lòng nặng trĩu. Tôi không trách chị chồng, vì mỗi người một hoàn cảnh, một cách nghĩ. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một điều: Tết không chỉ là chuyện tiền nhiều hay ít, mà còn là những áp lực vô hình khiến người ta dễ tổn thương hơn bao giờ hết.
5 triệu không làm tôi nghèo đi, nhưng câu nói hôm đó khiến tôi hiểu rằng, có những vết xước tinh thần, phải rất lâu sau mới nguôi ngoai được. Và có lẽ, điều tôi cần học nhất mỗi dịp cuối năm, không phải là kiếm thêm bao nhiêu tiền, mà là cách tự bảo vệ mình trước những lời so sánh tưởng như vô tình.




































