Tôi từng nghĩ mình lấy chồng vì đủ duyên. Tôi yêu không cuồng nhiệt nhưng thấy ổn định, hai gia đình đều thúc giục, tuổi cũng không còn trẻ. Đám cưới diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản: người lớn sốt ruột, còn mình thì không có lý do gì để từ chối.

Nhưng sau cưới, mọi thứ bắt đầu lộ ra những chi tiết rất lạ.

Chồng tôi thay đổi thái độ nhanh đến mức khó giải thích. Anh không còn quan tâm tôi nghĩ gì, muốn gì. Những kế hoạch chung luôn được nói rất mơ hồ. Khi tôi hỏi về tài chính, anh thường gạt đi, bảo tôi đừng lo những chuyện "không phải việc của mình".

Ban đầu, tôi nghĩ đó là sự vụng về của đàn ông mới cưới. Cho đến khi anh bắt đầu nhắc tôi đứng tên một số giấy tờ.

411585050501-1683638656746-168363865813786376478-11-0-411-640-crop-16836388920961229596289-1767772798613-17677727991511398788422-1767785545301-17677855454701908817994.jpg

Ảnh minh họa

Không dồn dập, không ép buộc, mọi thứ diễn ra rất từ tốn. Nào là ký giúp vì tiện, nào là "chỉ mang tính thủ tục", nào là "đứng tên vợ cho dễ làm ăn". Tôi không hiểu sâu về giấy tờ, lại tin chồng, nên có lúc đã suýt gật đầu.

Điều khiến tôi chững lại là một lần vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa chồng và người thân của anh. Nội dung cũng không phải bí mật động trời, chỉ là vài câu nói rời rạc nhưng đủ để ghép thành một bức tranh khiến tôi lạnh người.

Hóa ra gia đình chồng tôi đang gặp vấn đề tài chính nghiêm trọng từ trước khi tôi xuất hiện. Nợ nần chồng chất, một dự án lớn đứng trước nguy cơ đổ vỡ, họ cần một người "đứng ra" để xoay vòng tiền, để hợp thức hóa tài sản, để vay thêm vốn.

Và tôi, với công việc ổn định, hồ sơ tài chính sạch, lại là người phù hợp nhất.

Tôi bắt đầu nhớ lại mọi chuyện từ đầu. Vì sao đám cưới lại được thúc nhanh đến vậy. Vì sao họ không quan tâm tôi có sẵn sàng hay chưa. Vì sao sau cưới, tôi luôn bị đẩy ra khỏi những cuộc bàn bạc quan trọng, nhưng lại được gọi tên đúng lúc cần ký tá.

Đám cưới của tôi, hóa ra không phải là kết quả của tình yêu hay mong muốn gắn bó lâu dài. Nó chỉ là bước đệm cần thiết để họ thực hiện một kế hoạch khác, lớn hơn, lạnh lùng hơn và hoàn toàn không tính đến rủi ro tôi có thể gánh.

Tôi không bị đánh đập, không bị mắng chửi, cũng không bị ép buộc theo cách ồn ào nhưng chính sự êm ái đó mới đáng sợ. Mọi thứ được bọc trong vỏ bọc gia đình, nghĩa vụ, niềm tin. Nếu tôi không đủ tỉnh táo, có lẽ giờ này đã đứng tên một đống trách nhiệm không phải của mình.

Khi tôi bắt đầu đặt câu hỏi, thái độ của chồng thay đổi rõ rệt. Anh không còn nhẹ nhàng, mà là khó chịu. Anh cho rằng tôi đa nghi, rằng tôi "không vì gia đình". Lúc ấy, tôi mới hiểu: Nếu tôi tiếp tục im lặng, cái giá phải trả sẽ là cả tương lai.

Tôi chưa ly hôn. Mọi thứ vẫn đang ở trạng thái lửng lơ. Nhưng từ khoảnh khắc nhận ra sự thật ấy, tôi biết mình không thể quay lại làm người vợ ngây thơ như trước.

Có những đám cưới sinh ra từ yêu thương cũng có những đám cưới chỉ là một nước cờ.

Và đau nhất không phải là bị ép cưới, mà là khi nhận ra: người ta cần mình vì tiền, chứ không phải vì mình là ai. Tôi có nên dứt điểm ly hôn hay chờ chồng tự mình thú nhận sự thật?

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022