Trường và Thắm quen nhau từ hồi còn đi làm thuê, lương tháng vừa đủ tiêu. Cả hai đều không phải kiểu tính toán chi li. Có bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu, cuối tháng thiếu thì vay, tháng sau có lương lại trả. Lúc yêu nhau, chuyện đó không thành vấn đề lớn, vì hai người chỉ cần lo cho bản thân.

Kết hôn xong, cuộc sống vẫn trôi theo quán tính cũ. Hai vợ chồng thuê căn hộ nhỏ, lương cộng lại khoảng 45 triệu mỗi tháng, nghe thì có vẻ ổn nhưng tiền nhà, tiền ăn uống, tiền đi lại, tiền mua sắm, tiền cà phê, tiệc tùng… cứ thế chảy đi. Thắm quen tay đặt đồ online, thấy cái gì “đang sale” là mua. Trường thì mê đồ công nghệ, mỗi lần có mẫu mới là lại đổi. Cuối tháng, tài khoản về gần 0 là chuyện quen thuộc, cả hai chỉ cười trừ, bảo nhau “tháng sau tiết kiệm”.

Mọi thứ bắt đầu rối tung từ khi Thắm có bầu. Tiền khám thai, thuốc men, vitamin, sữa bầu... đã ngốn một khoản không nhỏ. Trường lúc đó mới thấy lo, nhưng vẫn không bỏ được thói quen chi tiêu thoải mái. Có tháng phải mượn tạm bạn bè vài triệu để xoay xở đến kỳ lương.

Khi con chào đời, áp lực dồn lại rõ rệt, tã sữa, tiền điện nước tăng, rồi những khoản lặt vặt không tên. Thắm ở cữ, tinh thần mệt mỏi, Trường đi làm về cũng căng thẳng vì tiền bạc. Hai vợ chồng bắt đầu cáu kỉnh với nhau chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Có hôm chỉ vì Thắm đặt thêm mấy món đồ cho con mà Trường đã bực ra mặt, trong khi trước đó chính anh là người rủ bạn đi ăn uống hết mấy triệu.

Cuối cùng, Thắm gọi điện cho mẹ đẻ, vừa kể vừa khóc. Trường tối đó cũng gọi điện "cầu cứu" mẹ vợ lên ở cùng một thời gian cho vợ đỡ buồn. Bà lên thành phố đúng lúc Thắm vừa hết sạch tiền mặt và tiền tài khoản, tiền thai sản được một ít đã tiêu hết vào viện phí. Chính bà là người lo ăn uống cho cả nhà Thắm trong những ngày chờ tiền lương của Trường. Sau khi quan sát sinh hoạt của các con trong 3 ngày, bà bắt đầu ngồi xuống với Trường và Thắm, hỏi từng khoản chi. Tiền nhà bao nhiêu, tiền ăn trung bình mỗi ngày, tiền sữa, tiền tã, tiền xăng xe, tiền phát sinh. Những khoản trước đây hai vợ chồng chưa bao giờ ghi lại, giờ được bà liệt kê ra rõ ràng. Nhìn con số hiện trên trang giấy, Trường mới giật mình vì có những khoản tưởng nhỏ nhưng cộng lại mỗi tháng lên đến 5–7 triệu.

screenshot-2026-02-05-121759-17702686877102073280895.png

Ảnh minh họa

Bà lập cho hai con một kế hoạch chi tiêu cụ thể theo tháng. Tiền nào cố định, tiền nào linh hoạt. Mỗi khoản đều có giới hạn. Bà yêu cầu Trường và Thắm chuyển sang ghi chép lại chi tiêu hằng ngày, dù chỉ là mua bó rau hay ly cà phê. Ban đầu cả hai thấy phiền, nhưng rồi cũng làm theo vì không còn cách nào khác vì cứ cuối ngày là bà sẽ hỏi đi hỏi lại xem nay ăn gì, mua gì, tiêu gì?

Bà cũng giúp hai con thay đổi thói quen sinh hoạt, giảm ăn ngoài, tự nấu ở nhà nhiều hơn. Những món đồ không thật sự cần thì để lại danh sách, suy nghĩ ít nhất 7 ngày rồi mới quyết định mua. Trường hạn chế đổi đồ công nghệ, Thắm bỏ bớt thói quen mua sắm theo cảm xúc. Tiền tiết kiệm được, bà hướng dẫn chia làm 2 phần: 1 phần để dự phòng, 1 phần để dành cho con.

Bà ở lại hơn 1 tháng cho tới khi 2 vợ chồng quen với việc ghi chép, tiết kiệm được tháng đầu tiên thì mới về quê. Đến tháng thứ 2, Trường và Thắm ngồi lại tính toán, mới nhận ra chi tiêu đã giảm gần 50% so với trước. Không phải vì sống kham khổ, mà vì biết rõ tiền đang đi đâu. Cả hai bớt căng thẳng hơn, những cuộc cãi vã vì tiền cũng thưa dần. Trường bắt đầu thấy yên tâm hơn mỗi khi nghĩ đến tương lai của con, còn Thắm thì bớt cảm giác bất lực khi ở nhà chăm con mà không kiểm soát được tài chính.

Kế hoạch chi tiêu và tiết kiệm chỉ có ý nghĩa khi hai vợ chồng thật sự nghiêm túc với nó. Tiền kiếm được nhiều hay ít không quan trọng bằng cách giữ nó lại, đây cũng là một bài học quan trọng cho các cặp đôi trẻ.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022