su-nghiep-de-chet-dan-ong-careerbuilder-1768631005157-1768631005845578180089-22-0-397-600-crop-17686310246441013831639.jpg

Suốt nhiều năm, tôi luôn tin rằng mình là trụ cột của gia đình.

Tôi đi làm đều đặn, lương tháng chuyển về cho vợ, những việc lớn nhỏ trong nhà tôi đều đứng ra lo liệu. Vợ tôi làm văn phòng, thu nhập thấp hơn, lại hay mệt mỏi, nên tôi tự mặc định vai trò gánh vác thuộc về mình. Gia đình ổn định, con cái đủ đầy, tôi cho rằng phần lớn là nhờ sự cố gắng của bản thân.

Niềm tin ấy theo tôi rất lâu, cho đến một buổi tối, vợ tôi đặt trước mặt tôi một tập giấy.

Cô ấy không trách móc, không lớn tiếng. Vợ tôi chỉ bảo tôi xem kỹ rồi sẽ hiểu vì sao dạo này cô ấy hay im lặng. Trên bàn là bản sao kê tài khoản ngân hàng đứng tên vợ tôi.

Ban đầu tôi xem khá hời hợt. Tôi nghĩ đó chỉ là những khoản chi tiêu thường ngày. Nhưng càng đọc, tôi càng thấy lòng mình chùng xuống. Trong đó là những khoản tiền tôi chưa từng biết đến: tiền tiết kiệm riêng, tiền gửi định kỳ, tiền đầu tư tích lũy suốt nhiều năm.

su-nghiep-de-chet-dan-ong-careerbuilder-1768631005157-1768631005845578180089.jpg

Ảnh minh họa

Con số cuối cùng khiến tôi ngồi lặng đi. Số tiền ấy lớn hơn rất nhiều so với hình dung của tôi về thu nhập của vợ. Lớn đến mức tôi không thể coi đó là khoản để dành nhỏ lẻ.

Lúc ấy, tôi mới nhận ra một điều: trong khi tôi luôn nghĩ mình đang gánh cả gia đình, thì vợ tôi đã âm thầm chuẩn bị cho mọi rủi ro từ rất lâu. Cô ấy không tiêu xài hoang phí, cũng không phụ thuộc hoàn toàn vào tiền của chồng. Ngược lại, vợ tôi sống rất chặt chẽ, cẩn trọng và có kế hoạch.

Những lần tôi đổi việc, thu nhập bấp bênh, tôi cứ nghĩ gia đình vẫn ổn nhờ tôi xoay xở tốt. Thực tế có những tháng, vợ tôi đã lặng lẽ bù đắp, nhưng chưa từng nhắc đến. Những quyết định chi tiêu lớn của tôi cũng không gặp phản đối, vì cô ấy đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng nếu mọi chuyện không như mong muốn.

Tôi ngồi rất lâu trước tập giấy ấy.

Cảm giác trong tôi không hẳn là xấu hổ, mà là sự chấn động. Hóa ra hình ảnh "trụ cột" tôi vẫn tự xây dựng suốt bao năm chỉ là một phần của bức tranh. Gia đình này tồn tại vững vàng hơn tôi tưởng, vì có một người phụ nữ đã âm thầm chống đỡ theo cách lặng lẽ nhất.

Vợ tôi chưa từng đòi hỏi được công nhận. Cô ấy chọn làm phần việc khó hơn, đó là chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất, kể cả khi tôi thất bại.

Tối hôm đó, tôi không nói được nhiều. Tôi nhận ra mình cần nhìn lại người phụ nữ sống cạnh mình suốt từng ấy năm bằng ánh mắt khác. Không phải ánh mắt của người nghĩ mình gánh cả gia đình, mà là ánh mắt của một người bạn đời biết tôn trọng sự đồng hành.

Từ hôm ấy, tôi không còn tự nhận mình là trụ cột nữa.

Tôi chỉ mong mình đủ tỉnh táo và vững vàng để xứng đáng đứng cạnh một người phụ nữ đã âm thầm giữ cho gia đình này không đổ vỡ. Tự nhiên tôi thấy mình nhỏ bé quá!

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022