ec32660b3b71ea3ff0cd13f01027e089-1767520334218-17675203351691696794891-303-0-763-736-crop-17675203682871799582379.jpg

Trong mắt tôi, vợ là người sống khá hời hợt. Cô ấy ít hỏi chuyện công việc của tôi, cũng không mấy khi quan tâm đến chuyện tiền bạc bên nhà chồng. Mỗi lần tôi than mệt vì áp lực, vợ chỉ nghe rồi im lặng, không phân tích, không góp ý. Ngay cả khi bố mẹ tôi gặp khó, cô ấy cũng không sốt sắng như những nàng dâu khác mà tôi từng thấy.

Tôi từng nghĩ, có lẽ vợ chỉ lo phần mình, còn những chuyện lớn thì mặc kệ.

Mọi suy nghĩ đó chỉ thay đổi vào năm ngoái, khi nhà tôi rơi vào một giai đoạn mà tôi chưa từng nghĩ sẽ xảy ra.

Bố tôi làm ăn thua lỗ, một khoản nợ lớn đến hạn nhưng không thể xoay kịp. Mẹ tôi hoảng loạn, họ hàng bắt đầu xì xào. Tôi là con trai trưởng, vừa áp lực công việc, vừa bị đẩy vào thế phải đứng ra gánh vác, trong khi bản thân cũng không dư dả gì.

Tôi mất ăn mất ngủ nhiều ngày, tính đủ mọi phương án nhưng càng nghĩ càng bế tắc. Vợ tôi vẫn vậy, không hỏi han nhiều, không can thiệp, thậm chí còn tỏ ra bình thản đến mức tôi thấy bực. Có lúc tôi đã nghĩ: đến lúc này rồi mà cô ấy vẫn hời hợt như thế sao?

ec32660b3b71ea3ff0cd13f01027e089-1767520334218-17675203351691696794891.jpg

Ảnh minh họa

Cho đến một buổi tối, khi cả nhà đang rối như tơ vò, vợ tôi chủ động nói với tôi rằng cô ấy đã chuẩn bị xong một phần tiền để giải quyết việc trước mắt cho bố mẹ tôi. Không phải vay mượn, cũng không phải xoay tạm, mà là khoản tiền cô ấy đã để dành từ nhiều năm nay.

Cô ấy nói rất ngắn gọn, không giải thích dài dòng, chỉ bảo tôi yên tâm xử lý các thủ tục còn lại. Mọi việc sau đó diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Khoản nợ được giải quyết kịp thời, bố mẹ tôi tránh được cảnh phải bán tháo tài sản, còn tôi thì lần đầu tiên trong nhiều tháng có thể ngủ một giấc trọn vẹn.

Sau cơn khủng hoảng đó, tôi mới dám hỏi vợ nhiều hơn.

Hóa ra từ những năm đầu hôn nhân, cô ấy đã luôn dành ra một phần thu nhập để tích lũy riêng. Không phải để phòng thân cho bản thân, mà để khi nhà chồng gặp chuyện, cô ấy có thể chủ động mà không khiến ai thêm áp lực. Vợ tôi hiểu rất rõ tính tôi và bố mẹ tôi: càng lúc khó khăn, càng dễ tự ái, càng không muốn mở lời vay mượn.

Cô ấy chọn cách im lặng chuẩn bị, thay vì thể hiện sự quan tâm bằng lời nói.

Những năm qua, tôi đã nhìn sự im lặng đó bằng ánh mắt sai lầm. Tôi nghĩ đó là hời hợt, là không để tâm, là đứng ngoài. Nhưng thực tế, đó là sự tỉnh táo của một người hiểu rằng trong gia đình, không phải lúc nào cũng cần nhiều lời, mà cần đúng thời điểm.

Sau chuyện đó, cách tôi nhìn vợ thay đổi hoàn toàn.

Tôi nhận ra cô ấy không phải không quan tâm đến nhà chồng, mà là không muốn tạo thêm áp lực cho chồng và bố mẹ chồng. Cô ấy không chen vào khi mọi thứ còn kiểm soát được, nhưng luôn sẵn sàng bước ra khi cả nhà đứng trước nguy cơ sụp đổ.

Có những người phụ nữ không thể hiện vai trò bằng sự xông xáo hay than thở, mà bằng việc lặng lẽ giữ cho cả gia đình không rơi xuống đáy .

Tôi từng nghĩ vợ sống quá hời hợt. Nhưng hóa ra, chính sự điềm tĩnh và chuẩn bị âm thầm ấy đã giúp nhà tôi vượt qua một giai đoạn mà chỉ cần chậm một bước thôi, mọi thứ có thể đã rất khác.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022