Nội dung dịch theo câu chuyện có thật đăng tải trên Daydaynews.

Mùa đông năm ấy, khi Tết Nguyên đán cận kề, tôi cùng bạn trai là Trần Dương quyết định về quê anh ăn Tết, đồng thời ra mắt gia đình. Sau một năm yêu nhau, anh trong mắt tôi là người đàn ông lý tưởng: điển trai, lịch thiệp và luôn ân cần.

Ngày về ra mắt

Hành trình về quê anh kéo dài hai ngày hai đêm bằng tàu chậm, sau đó tiếp tục di chuyển hơn mười giờ bằng xe khách cũ kỹ. Khi đặt chân đến huyện nhỏ hẻo lánh, nơi thậm chí khó xác định vị trí trên bản đồ, cảm giác lạ lẫm và bất an bắt đầu len lỏi trong tôi.

1-1771078166864784934095.png

Gia đình bạn trai sống trong một ngôi làng miền núi tách biệt, chỉ vài chục hộ dân, nhà cửa tạm bợ dựng bằng đất và đá. Mẹ anh đón tiếp tôi nồng nhiệt nhưng ánh nhìn soi xét, lạnh lẽo khiến tôi khó chịu. Bà thậm chí đánh giá ngoại hình tôi bằng giọng điệu giống như người mua bán gia súc.

Trong nhà, tôi còn gặp người anh trai của Trần Dương – một người đàn ông to lớn, thiểu năng, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt ngây dại nhưng đáng sợ.

Tối hôm đó, hàng loạt đàn ông trong làng kéo đến, lấy cớ "thăm hỏi", nhưng thực chất là nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt dung tục. Tôi cố tìm kiếm sự giúp đỡ từ bạn trai nhưng anh tỏ ra thờ ơ, chỉ giải thích đó là "sự nhiệt tình của dân làng".

Điều khiến tôi hoảng sợ hơn là điện thoại hoàn toàn mất sóng, khiến tôi gần như bị cô lập với thế giới bên ngoài.

Tờ giấy máu và âm mưu khủng khiếp

Sáng hôm sau, khi bạn trai cùng cha lên núi lấy củi, tôi đi dạo quanh làng. Điều kỳ lạ là tôi gần như không thấy phụ nữ trẻ, chỉ có vài cụ già với ánh mắt cam chịu.

Tại một căn nhà xiêu vẹo, một phụ nữ trung niên có biểu hiện tâm thần bất ngờ lao ra, cố nói điều gì đó với tôi nhưng nhanh chóng bị mẹ bạn trai kéo đi.

Đến chiều, khi tôi vào nhà vệ sinh công cộng, người phụ nữ đó xuất hiện lần nữa, lén nhét vào tay tôi một tờ giấy rồi bỏ chạy.

Buổi tối, gia đình bạn trai bày tiệc thịnh soạn và ép tôi uống bát "thuốc bổ sinh con". Linh cảm nguy hiểm, tôi giả vờ đau bụng rồi lén đổ bỏ.

Khi trở về phòng, tôi mở tờ giấy. Trên đó, bằng những nét chữ đỏ như máu, ghi rõ: "Chạy ngay đi. Đừng cố tìm hiểu".

Ngay sau đó, tôi nghe lén được cuộc trò chuyện giữa bạn trai và cha mẹ. Họ dự định khi tôi ngủ say sẽ đưa tôi sang phòng người anh trai, ép tôi trở thành vợ hắn.

Cuộc đào thoát sinh tử

Nhận ra mình đang đối mặt nguy cơ bị buôn bán, tôi giả vờ ngất rồi chờ cơ hội trốn thoát. Khi họ rời phòng, tôi mang theo chiếc kéo nhỏ làm vũ khí, trèo qua cửa sổ sau, nhảy xuống chuồng lợn rồi vượt tường rào.

geminigeneratedimageqfg62gqfg62gqfg6-17710785228501349353913.png

Tiếng chó sủa khiến cả làng phát hiện. Tôi lao vào rừng tối, bị gai cào rách da thịt, chân trần giẫm lên đá sắc nhưng vẫn liều mạng chạy.

Suốt đêm, tôi trốn chạy giữa núi rừng. Khi trời gần sáng, tôi nhìn thấy một chiếc xe tải chạy ngang. Tôi chặn xe, cầu cứu trong tuyệt vọng. Tài xế sau khi thấy tình trạng thê thảm của tôi đã đồng ý giúp đỡ.

Bạn trai cùng dân làng đuổi tới nhưng chỉ kịp nhìn chiếc xe rời đi.

Tại thị trấn gần đó, tôi lập tức trình báo cảnh sát. Lực lượng chức năng nhanh chóng triệt phá đường dây buôn bán phụ nữ tại ngôi làng. Gia đình bạn trai cùng nhiều người liên quan bị bắt giữ. Người phụ nữ từng giúp tôi cũng được giải cứu sau nhiều năm bị giam cầm.

Sau biến cố, tôi mất nhiều thời gian mới có thể vượt qua ám ảnh. Nhưng trải nghiệm ấy khiến tôi sớm nhận ra một sự thật tàn khốc: đôi khi, cái ác không mang gương mặt dữ tợn, mà ẩn sau vỏ bọc dịu dàng và yêu thương.

Tình yêu luôn khiến con người dễ buông bỏ cảnh giác nhưng sự tin tưởng mù quáng có thể trở thành cái bẫy nguy hiểm nhất. Cuộc sống không chỉ cần trái tim ấm áp, mà còn cần sự tỉnh táo và khả năng tự bảo vệ. Đôi khi, trực giác chính là tiếng chuông cảnh báo quan trọng nhất. Mỗi người cần học cách nhận diện dấu hiệu bất thường, dũng cảm rời bỏ những mối quan hệ độc hại. Bởi tự do và an toàn luôn đáng giá hơn bất kỳ lời hứa hẹn ngọt ngào nào.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022