Tôi có 2 cậu con trai, một đứa 5 tuổi, một đứa 3,5 tuổi. Cuối năm, dù tiền bạc không dư dả, tôi vẫn muốn cả nhà cùng nhau đi siêu thị sắm Tết cho có không khí. Tôi nghĩ đơn giản, trẻ con được đi chơi, vợ chồng cùng bàn bạc, chọn đồ, cũng là một kỷ niệm đẹp.
Hôm đó siêu thị đông nghịt người. Nhạc Tết mở rộn ràng, quầy bánh mứt, giỏ quà chất cao thành từng dãy. Tôi dặn chồng trông giúp 2 đứa con để tôi tập trung lựa đồ khô với mấy món cần thiết trước. Anh gật đầu, tay vẫn đẩy xe hàng.
Tôi đứng lựa từng gói miến, chai dầu ăn, mấy hộp bánh, hoa quả thắp hương, cân nhắc giá cả vì năm nay thu nhập chỉ ở mức vừa đủ. Tôi mải so sánh nhãn hiệu, tính toán sao cho tổng chi không vượt quá dự định. Trong đầu tôi cứ nghĩ chồng đang trông con ngay phía sau.
Đến khi nghe tiếng nhân viên siêu thị gọi to, tôi mới giật mình quay lại. Hai đứa con tôi đang ngồi bệt xuống sàn, xung quanh là mấy hộp quà Tết bị bóc lung tung. Túi rách toạc, nắp hộp mở ra, bên trong lộ rõ bánh kẹo và rượu.
Tôi nhìn sang chồng thì thấy anh đứng cách đó một quãng, đang ngắm nghía mấy thùng bia và cà phê khuyến mãi, hoàn toàn không để ý đến con. Tôi vừa xấu hổ vừa hoảng hốt. Cả một dãy người đứng nhìn, tôi chỉ biết cúi đầu xin lỗi. Quản lý siêu thị đến, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nói rằng những hộp đã bóc như vậy không thể bán lại nguyên giá, nên gia đình tôi phải thanh toán đủ. Tổng cộng 4,5 triệu cho 3 hộp quà Tết (họ đã giảm giá 5% cho nhà tôi).

Ảnh minh họa
Tôi đứng thanh toán mà tay run run. 4,5 triệu gần như chiếm quá nửa ngân sách Tết tôi dự tính. 3 hộp quà ấy, thực lòng tôi đâu định mua, mà nếu có mua cũng không chọn loại có rượu vang, bánh kẹo đắt tiền như thế.
Về đến nhà, không khí nặng nề hẳn. Tôi nói với chồng rằng đáng lẽ anh nên trông con cẩn thận hơn, đừng mải xem bia rượu. Anh lập tức nổi nóng, cho rằng tôi đổ lỗi, tôi không biết dạy con nên con mới nghịch ngợm như thế. Rồi anh lôi 2 đứa con ra định đánh chúng nó một trận nhớ đời.
Tôi thấy anh cầm cái gậy mà chỉ sợ anh nóng giận mất khôn, xảy ra chuyện lớn nên can ngăn. Lời qua tiếng lại, căng thẳng dồn nén cả ngày bỗng vỡ ra. Anh không đánh được con nên tức tối hất đổ mấy chiếc bát trên bàn, rồi lôi 3 chai rượu vang trong hộp quà ra đập xuống nền nhà. Tiếng vỡ chát chúa, rượu đỏ loang ra sàn gạch như một vệt dài nhức mắt. Hai đứa nhỏ đứng nép vào góc tường, sợ hãi.
Tôi lặng người nhìn cảnh đó. 4,5 triệu coi như đổ xuống sàn theo mấy chai rượu. Bát đĩa vỡ, nhà cửa bừa bộn, con thì khóc. Bao nhiêu háo hức lúc sáng tan biến hết. Tôi không còn cảm giác Tết đang đến nữa, chỉ thấy mệt mỏi và hụt hẫng.
Buổi chiều, tôi một mình dọn lại đống mảnh vỡ, vừa lau sàn vừa nghĩ đến danh sách mua sắm còn dang dở, tiền bạc hụt đi, và cả khoảng cách giữa hai vợ chồng. Tôi đã mong một buổi đi sắm Tết vui vẻ, vậy mà giờ nhìn quanh nhà chỉ thấy rối ren, tôi phải làm sao để những ngày cuối năm này không trôi qua trong cảm giác như mình đã mất Tết rồi?


































