Có bao giờ bạn giật mình nhìn lại và tự hỏi: Lần cuối cùng mình thực sự thảnh thơi là khi nào? Cuộc sống hiện đại cuốn chúng ta đi như một cơn lốc. Phụ nữ chúng mình, ai cũng mang trên vai tầng tầng lớp lớp trách nhiệm: Là người nhân viên mẫn cán, người vợ đảm đang, người mẹ hoàn hảo. Chúng ta trì hoãn niềm vui của bản thân, cất kỹ những ước mơ vào ngăn tủ hòng đợi một ngày "rảnh rỗi" nào đó.
Nhưng bạn thân mến, cuộc đời không chờ đợi ai. Đừng để những điều tốt đẹp nhất dành cho bản thân trở thành những hối tiếc muộn màng. Hãy cùng chậm lại một nhịp để nhận ra những điều giản dị mà chúng ta đã bắt mình phải chờ đợi quá lâu.
1. Học cách nói "Không" mà không cần kèm theo lời xin lỗi
Chúng ta thường lớn lên với tâm lý sợ làm phật lòng người khác. Một lời nhờ vả của đồng nghiệp, một cuộc hẹn xã giao không mong muốn, hay những trách nhiệm gia đình dồn dập khiến ta gật đầu trong vô thức dù thâm tâm đang gào thét muốn nghỉ ngơi. Chúng ta chờ đợi quá lâu để nhận ra quyền lực của từ "Không".
Từ chối không có nghĩa là bạn ích kỷ hay xấu tính. Từ chối thực chất là một cách bảo vệ năng lượng của chính mình. Khi bạn nói "không" với những điều không phù hợp, là bạn đang nói "có" với sức khỏe tinh thần của bản thân. Đừng đợi đến khi kiệt quệ mới dám vạch ra ranh giới. Bạn hoàn toàn có quyền từ chối một bữa tiệc ồn ào để về nhà đọc sách, từ chối nhận thêm việc khi đã quá tải. Và quan trọng nhất, hãy nhớ rằng: Bạn không cần phải giải thích hay xin lỗi vì đã chọn ưu tiên bản thân mình. Sự tôn trọng bắt đầu từ việc bạn tôn trọng quỹ thời gian của chính mình.

2. Tận hưởng niềm vui của việc "không làm gì cả"
Trong một xã hội tôn vinh sự bận rộn, việc ngồi yên một chỗ đôi khi làm chúng ta cảm thấy tội lỗi. Chúng ta ám ảnh với năng suất, tay chân phải hoạt động liên hồi, đầu óc phải nảy số liên tục mới thấy mình có giá trị. Nhưng đó là một cái bẫy ngọt ngào và nguy hiểm. Chúng ta đã chờ đợi quá lâu để cho phép mình được lười biếng một chút.
Hãy thử một lần tắt điện thoại, nằm dài trên ghế sofa ngắm nắng chiều xiên qua cửa sổ, hoặc đơn giản là ngồi uống một tách trà mà không lướt mạng xã hội. Khoảnh khắc "không làm gì cả" ấy không phải là thời gian chết, mà là lúc tâm hồn được tái tạo. Đó là lúc những vụn vỡ bên trong được hàn gắn, là lúc bạn nghe rõ nhịp thở của mình nhất. Sự tĩnh lặng chính là liều thuốc xa xỉ mà chúng ta thường keo kiệt không dám tặng cho bản thân.
3. Tha thứ cho chính mình – Món quà khó trao nhất
Chúng ta thường rất dễ dàng bao dung cho lỗi lầm của người khác, nhưng lại là quan tòa khắc nghiệt nhất với chính mình. Những sai lầm trong quá khứ, những mối quan hệ đổ vỡ, hay những cơ hội bị bỏ lỡ thường trở thành tảng đá nặng trĩu đè lên ngực mỗi đêm về. Chúng ta dằn vặt bản thân vì những điều đã qua, và vô tình tự tước đi quyền được hạnh phúc ở hiện tại.
Đừng đợi đến khi tóc điểm bạc mới học cách buông bỏ. Bạn của ngày hôm qua đã làm tốt nhất trong khả năng và nhận thức lúc đó rồi. Hãy ôm lấy đứa trẻ bên trong, vỗ về nó và nói: "Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi". Tha thứ cho bản thân không phải là chối bỏ trách nhiệm, mà là chấp nhận sự không hoàn hảo của con người. Chỉ khi trút bỏ được gánh nặng của sự dằn vặt, đôi chân bạn mới có thể nhẹ nhàng bước tiếp về phía những ngày nắng ấm.

4. Sống cuộc đời mình muốn, chứ không phải cuộc đời người khác cần
Có bao nhiêu người trong chúng ta đang sống theo kịch bản của người khác? Học ngành bố mẹ thích, lấy người gia đình ưng ý, sống theo chuẩn mực hàng xóm nhìn vào? Chúng ta sợ sự khác biệt, sợ bị đánh giá, để rồi giấu nhẹm đi con người thật đầy màu sắc của mình. Chúng ta chờ đợi sự công nhận từ bên ngoài quá lâu mà quên mất rằng, người duy nhất bạn cần làm hài lòng là chính bạn.
Đã đến lúc mặc chiếc váy bạn thích dù ai đó chê nó sặc sỡ, đã đến lúc học vẽ, học đàn dù ở tuổi 30, 40 hay 50. Đã đến lúc đi du lịch một mình nếu đôi chân muốn đi. Đừng hẹn "để khi nào con lớn", "để khi nào về hưu". Cuộc đời là một thước phim ngắn, và bạn là đạo diễn kiêm diễn viên chính. Hãy sống rực rỡ theo cách của riêng mình, để khi nhìn lại, bạn có thể mỉm cười mãn nguyện vì đã dám sống thật, chứ không phải sống mòn.
5. Kết nối lại với thiên nhiên và những điều nguyên bản
Giữa những toà nhà bê tông và ánh sáng xanh từ màn hình, chúng ta dần mất kết nối với đất mẹ, với cây cỏ và bầu trời. Chúng ta quên mất cảm giác chân trần chạm vào cỏ mềm, mùi ngai ngái của đất sau mưa hay tiếng gió xào xạc qua tán lá. Những điều tưởng chừng miễn phí và giản đơn ấy lại là nguồn năng lượng chữa lành kỳ diệu nhất mà ta bỏ lỡ.
Đừng đợi đến những kỳ nghỉ đắt tiền mới tìm về thiên nhiên. Hãy bắt đầu từ việc chăm sóc một chậu cây nhỏ nơi góc bàn, đi dạo công viên vào buổi sớm, hay ngắm nhìn một bông hoa đang nở. Thiên nhiên dạy chúng ta về sự kiên nhẫn, về quy luật sinh tồn và tàn phai, giúp ta thấy lòng mình tĩnh lại, nhẹ tênh giữa dòng đời vội vã.
Cuộc sống không được đo đếm bằng số năm chúng ta tồn tại, mà bằng những khoảnh khắc chúng ta thực sự cảm thấy mình đang sống. Đừng bắt bản thân phải chờ đợi thêm nữa. Ngay hôm nay, ngay lúc này, hãy bắt đầu làm những điều nhỏ bé ấy cho chính mình. Bởi vì bạn xứng đáng được yêu thương, được bình yên và được là chính mình, trọn vẹn và rực rỡ nhất.



































