reen-shot-2017-04-04-at-14-16-00-1491290304113-1491403711008-1771523158759-17715231593301593605481-17715231791161404171575-42-105-366-624-crop-17715231949931242068406.png

Tôi lấy chồng được 7 năm thì có 7 cái Tết chứng kiến một hiện tượng lạ: Cứ Giao thừa sang mùng 1 hoặc muộn nhất là tối mùng 2 kiểu gì chồng tôi cũng cãi nhau với mẹ chồng.

Bình thường anh là người đàn ông điềm đạm, ít nói, làm gì cũng chậm rãi. Nhưng cứ về quê ăn Tết là trong người anh như có một thế lực bí ẩn trỗi dậy, chuyên kích hoạt đúng một mục tiêu: Làm mẹ chồng tôi phát cáu.

Mọi chuyện bắt đầu từ năm đầu tiên tôi về làm dâu.

Chiều 30 Tết, mẹ chồng tôi dọn dẹp bàn thờ, sắp mâm ngũ quả ngay ngắn, quay ra đã thấy chồng tôi hí hoáy cắm thêm… hai quả ớt đỏ lên giữa đĩa cam cho “đỡ trống”. Mẹ chồng tôi đứng hình 5 giây rồi thốt lên: “Mày định biến bàn thờ thành đĩa nộm à? Tránh ra đi tao không mượn”.

Cả nhà cười nghiêng ngả, còn anh thì tỉnh bơ bảo "nhìn cho có điểm nhấn, mẹ chả biết gì".

Sang năm thứ hai, mẹ chồng tôi bị ngã ngồi 1 chỗ, tôi thì mới sinh nên cũng ôm con không đi được. Bà cẩn thận viết danh sách thực phẩm mua Tết, dặn anh ra chỗ người quen lấy con gà về bà cúng Giao thừa. Kết quả chồng tôi vác về 1 con gà buộc cánh tiên đẹp đẽ nhưng là... gà mái.

Năm thứ ba, mẹ chồng tôi giao nhiệm vụ quan trọng: canh mâm cơm cúng. Anh cứ mải cắm mặt vào điện thoại rồi để 2 con mèo nhảy đổ cả mâm cơm đúng sáng mùng 1. Mẹ tôi lại "tốc váy" chửi đến tận hôm hóa vàng.

screen-shot-2017-04-04-at-14-16-00-1491290304113-1491403711008-1771523158759-17715231593301593605481.png

Ảnh minh họa

Tôi tưởng mọi thứ chỉ là vô tình. Nhưng tôi dần nhận ra, “thế lực” đó xuất hiện rất đúng thời điểm.

Mỗi khi nhà có đông họ hàng, mỗi khi mẹ chồng tôi tất bật và bắt đầu căng thẳng vì muốn mọi thứ phải hoàn hảo, chồng tôi lại bày ra một trò gì đó hơi… lệch chuẩn.

Có năm anh treo đèn nhấp nháy khắp cây mai đến mức nhìn như quán cà phê sân vườn. Có năm anh tự tay viết câu đối đỏ nhưng lại viết nhầm chính tả, khiến cả nhà cười bò.

Mẹ chồng tôi lần nào cũng “phát điên” thật sự. Bà vừa mắng vừa dọn hậu quả. Nhưng tôi để ý, cứ sau mỗi lần như vậy, bà lại bật cười trước, không khí trong nhà tự nhiên nhẹ hẳn.

Tối mùng Một năm ngoái, tôi hỏi nhỏ chồng: “Anh làm vậy có phải cố tình không?”.

Anh chỉ cười rồi bảo: “ Mẹ hay lo quá. Anh làm mẹ bực một tí cho mẹ quên mệt ấy mà”.

Tôi nguýt dài, đúng là đã vụng còn hay chống chế. Thi thoảng bố tôi chẹp miệng: "Ai bảo bà chiều nó cho lắm vào, suốt ngày con trai yêu của mẹ, giờ làm gì hỏng nấy".

Năm nay cũng vậy. Chiều mùng 1 chồng tôi nhăn nhở hỏi vợ: "Thấy mẹ thở dài nhiều không, hay anh gây sự tí cho nó kịch tính nhỉ" . Y như rằng, mẹ chồng tôi lại rú lên "Bao giờ mày mới lớn được hả thằng kia?".

Tôi nhìn cảnh đó mà chợt hiểu: Có những người đàn ông không giỏi nói lời ngọt ngào. Họ chọn cách làm “trò hề” trong gia đình để giữ cho không khí Tết luôn có tiếng cười, để người phụ nữ tất bật càng... bận thêm, để bố mẹ có cảm giác hạnh phúc khi Tết năm nào nhà mình cũng có nhau.

Thế lực bí ẩn kia, suy cho cùng, chắc chỉ là… tình yêu của một người con trai dành cho mẹ mình, theo cách ồn ào và hơi phiền phức một chút.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022