Sau khi nghỉ hưu, tôi bước vào lần khám sức khỏe tổng quát đầu tiên trong đời với tâm thế khá thờ ơ. Ở tuổi ngoài 60, tôi nghĩ đó chỉ là thủ tục thường lệ. Nhưng khi bác sĩ yêu cầu tôi vào phòng trao đổi riêng, tim tôi bỗng đập nhanh bất thường.

Ngồi bên ngoài hành lang là chồng tôi – Trương Minh Hoa. Chúng tôi đã 15 năm sống chung một mái nhà nhưng lạnh nhạt như hai người xa lạ. Lần này, cũng là lần hiếm hoi trong suốt 15 năm qua, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Thế nhưng giữa hai người vẫn là một khoảng cách vô hình, nặng nề và lạnh lẽo.

Mười lăm năm trước, tôi đã làm điều khiến bản thân ân hận suốt quãng đời còn lại.

Khi đó tôi 45 tuổi, chồng tôi 47, kết hôn đã hơn 20 năm. Con cái đi học xa, ngôi nhà trở nên trống trải. Cuộc sống lặp đi lặp lại, ít lời nói, ít quan tâm. Tôi thấy mình như một cái bóng trong chính gia đình.

Rồi một người đàn ông xuất hiện ở nhà máy nơi tôi làm việc. Anh ta trẻ hơn, biết lắng nghe, biết khen tôi còn trẻ, còn đẹp. Những lời nói ấy, với tôi lúc đó, giống như nước mưa rơi xuống mảnh đất khô cằn của một người phụ nữ đã quen với sự im lặng quá lâu.

Tôi không từ chối. Và bị cuốn theo cảm xúc "say nắng" nhất thời.

Ngày mọi chuyện bị phát hiện, chồng tôi không đánh, không mắng, cũng không làm ầm ĩ. Anh chỉ nói một câu: “Chúng ta ly hôn đi.” Tôi quỳ xuống xin anh cho tôi cơ hội. Cuối cùng, anh không ly hôn – nhưng cũng không còn là chồng tôi nữa.

Từ hôm đó, anh chuyển sang phòng khác. Chúng tôi sống chung nhà, nhưng không còn quan hệ vợ chồng, không chạm vào nhau, không chia sẻ, không hỏi han. Mọi cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh con cái. Mười lăm năm trôi qua như thế, âm thầm, lạnh lẽo và mệt mỏi.

Trước mặt người ngoài, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng hòa thuận. Trong đám cưới con, anh đứng cạnh tôi, chăm sóc tôi, khiến ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng khi cánh cửa khách sạn đóng lại, mỗi người lại quay về căn phòng riêng của mình.

screenshot-39-1769350640453782424429-1769359434098-1769359434353671913906.png

Tôi sống trong dằn vặt, anh sống trong giận dữ và tự trách. Chúng tôi tự trừng phạt nhau và trừng phạt chính mình.

Gần đây, tôi thường xuyên mất ngủ, tức ngực, chóng mặt. Ban đầu tôi nghĩ đó là tuổi già, là hậu mãn kinh. Cho đến một ngày, tôi lấy hết can đảm nói với chồng rằng mình không khỏe.

Bất ngờ thay, anh nói: “Ngày mai tôi đưa bà đi bệnh viện.”

Đó là lần đầu tiên sau 15 năm, anh chủ động đi cùng tôi. Trong bệnh viện, anh lặng lẽ làm tất cả: xếp hàng, tìm phòng, cầm hồ sơ. Không nói nhiều, nhưng không rời đi. Sự quan tâm ấy khiến tôi vừa ấm áp, vừa đau lòng.

Một tuần sau, chúng tôi quay lại nhận kết quả. Tôi run rẩy khi bác sĩ gọi tên mình. Trong đầu tôi thoáng qua một nỗi sợ rất thật: nếu tôi chết, thì 15 năm lạnh nhạt ấy sẽ là dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này – không kịp nói một lời thật lòng.

Nhưng bác sĩ nói: “Bà hoàn toàn khỏe mạnh.”

Ngay sau đó, bà hỏi tôi có thường xuyên căng thẳng, mất ngủ, buồn bã không. Bà chỉ ra rằng các chỉ số hormone cho thấy tôi đã sống nhiều năm trong trạng thái trầm cảm và thiếu hoàn toàn sự thân mật vợ chồng.

Câu nói ấy khiến tôi chết lặng. Không ngờ, cơ thể tôi đã “tố cáo” tất cả những gì tôi giấu kín suốt 15 năm.

Bác sĩ nhìn chồng tôi và nói: “Một người phụ nữ bị dồn nén cảm xúc quá lâu sẽ sinh bệnh. Một người đàn ông kìm nén tình cảm suốt nhiều năm cũng vậy. Hai người đã tự hành hạ nhau đủ rồi.”

Lần đầu tiên sau 15 năm, tôi thấy chồng mình khóc.

Anh nói rằng anh chưa từng hết yêu tôi. Anh hận tôi, nhưng cũng hận chính mình vì đã không cho tôi đủ cảm giác được yêu thương. Anh muốn tha thứ, nhưng không vượt qua được lòng tự trọng. Và thế là anh chọn cách im lặng, lạnh lùng – một cách trả thù tàn nhẫn nhất cho cả hai.

Trong phòng khám, anh đưa tay chạm vào mặt tôi. Lần đầu tiên sau 15 năm.

Anh nói: “Chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu còn yêu, thì hãy sống cho ra sống.”

Ngày hôm đó, chúng tôi nắm tay nhau rời khỏi bệnh viện. Tối hôm đó, anh chuyển đồ về phòng ngủ cũ.

Đêm ấy, tôi ngủ ngon lần đầu tiên sau 15 năm.

Bản báo cáo sức khỏe ấy không chỉ cho tôi biết cơ thể mình ổn hay không, mà còn phơi bày căn bệnh lớn nhất của cuộc hôn nhân này: sự im lặng kéo dài, nỗi dằn vặt không được hóa giải, và cái giá quá đắt của việc trừng phạt nhau bằng lạnh lùng .

Có những sai lầm không thể xóa bỏ. Nhưng có những tình cảm, nếu còn yêu và còn dũng cảm đối diện, thì vẫn có thể cứu vãn – trước khi quá muộn.

Nguồn: Sohu

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022