“Tết với tôi, không chỉ là ngày đoàn viên. Đó là lúc người đàn ông nhìn lại xem suốt một năm qua, mình đã làm được gì cho gia đình… và đã bỏ lỡ điều gì”...

Tổ chức sản xuất, diễn viên Nguyễn Tiến Ngọc nói câu đó bằng giọng trầm, chậm, như thể anh đang kể về một bộ phim… nhưng rồi lại nhận ra, đó chính là câu chuyện đời mình.

Khán giả quen với hình ảnh anh đứng sau những bộ phim gia đình giờ vàng, nơi những mối quan hệ cha mẹ, con cái, vợ chồng luôn được khắc họa sâu sắc, nhiều tầng cảm xúc. Nhưng phía sau ánh đèn trường quay, người đàn ông ngoài 40 tuổi ấy lại thừa nhận, có những lúc anh trở thành nhân vật dang dở trong chính câu chuyện gia đình mình.

Anh gọi mình là… “đứa con hư”...

5eb56d8e-c642-41be-91cc-e6f6a520c138-17707472753641138106227.jpg

Rất nhiều năm anh mới được ăn bữa cơm cúng Ông Công giản dị bên những người thân trong gia đình

Người đàn ông ngoài 40 tuổi nhận mình “hư”: Khi bố mẹ chờ cơm, con trai chờ một cuộc trò chuyện

Cuộc sống của người làm phim hiếm khi có khái niệm ngày nghỉ. Lịch quay không đo bằng thứ mấy hay bằng giờ hành chính, mà đo bằng tiến độ và áp lực hoàn thành.

base64-17707469610401320591007.png

Nguyễn Tiến Ngọc kể, có những ngày anh rời nhà từ lúc trời chưa sáng. Anh nói chậm rãi, như đang nhớ lại từng khung hình của chính cuộc đời mình:

“Nhiều khi đi quay những bộ phim về gia đình, nhìn hoàn cảnh trong phim, tôi thấy chính mình ở trong đó. Có lúc 5 giờ sáng đã đi làm, đi khi bố mẹ chưa dậy, về thì con trai ngủ rồi”.

Người đàn ông ấy không né tránh sự thật rằng đam mê nghề đã khiến anh phải đánh đổi. Và cái giá không phải là tiền bạc hay danh tiếng, mà là những bữa cơm thiếu mặt, những khoảnh khắc trưởng thành của con cái trôi qua trong im lặng.

Anh thẳng thắn thừa nhận: “Đam mê nghề nhưng đôi khi tôi chưa chu toàn được vai trò người con, người cha”.

Đặc thù công việc khiến những ngày lễ Tết, thời điểm người ta mong chờ nhất để trở về lại trở thành quãng thời gian căng thẳng với người làm phim. Có những năm, anh chỉ kịp hoàn tất công việc khi Tết đã cận kề.

cf865110-8427-4d5a-b113-a22e7198a4a1-1770747276218851945871.jpg89a0ca6a-4cc7-45eb-9a45-c4297ec28f4c-1770747276158172433667.jpg

Công việc khiến những bữa cơm sum họp ngày Tết của anh trở nên xa xỉ

Anh kể: "Nhiều năm hầu như tôi không về quê được, cố gắng lắm mới về được mùng Một. Thu dọn đồ cho tổ phim xong cũng chẳng còn thời gian sắm sửa gì cho bản thân”.

Bố mẹ anh nay đã bước qua tuổi 70 vẫn giữ thói quen chờ con trai về ăn bữa cơm đầu năm. Không trách móc, không than phiền, chỉ là sự chờ đợi lặng lẽ, bền bỉ, giống như cách cha mẹ Việt Nam vẫn yêu con dù con mình lớn đến thế nào.

Anh nghẹn lại khi nhớ về mỗi cái Tết đã qua: “Bố mẹ hiểu nên chuẩn bị hết mọi thứ, không đòi hỏi trách nhiệm của con trai hay trụ cột gia đình. Tôi rất biết ơn vì điều ấy".

Có lẽ, càng trưởng thành, người ta càng nhận ra: Điều khiến mình day dứt không phải là những gì đã làm sai, mà là những điều mình chưa kịp làm đúng.

Người đàn ông dễ gần với cả thế giới… nhưng lại lúng túng với gia đình mình

Nguyễn Tiến Ngọc là người thầy được nhiều học viên yêu quý. Anh có thể trò chuyện, truyền cảm hứng, giúp học trò mở lòng chỉ sau vài buổi học. Nhưng với con trai mình, điều tưởng như đơn giản ấy lại trở thành bài học khó.

Anh bộc bạch: “Tôi dạy diễn xuất cho rất nhiều lứa tuổi, ai cũng thích nói chuyện với tôi vì sự thân thiện, vui vẻ. Nhưng về nhà, nói chuyện với con lại là điều khó khăn”.

base64-17707470719162147041717.png

Ký ức tuổi thơ ít tâm sự với bố khiến anh vô thức lặp lại khoảng cách đó với con trai. Cậu bé quấn bố nhưng cũng sợ bố. Sự nghiêm khắc của người cha đôi khi khiến khoảng cách giữa hai thế hệ lớn dần theo năm tháng.

Anh không né tránh việc nhìn lại bản thân: "Hồi nhỏ tôi từng đánh con vài lần, nên thằng bé chỉ cần bố trợn mắt là sợ ngay".

Rồi một ngày, điều khiến anh bất ngờ không phải là thành tích của con, mà là một tin nhắn - tin nhắn chúc mừng sinh nhật bố vào năm con trai anh 16 tuổi.

Một câu chữ đơn giản nhưng đủ khiến người đàn ông từng trải qua hàng trăm kịch bản phim gia đình… lặng người.

543407585102282089497993058752880363987755609n-1770747276168961206229.jpg

Anh bộc bạch: “Tôi dạy diễn xuất cho rất nhiều lứa tuổi, ai cũng thích nói chuyện với tôi vì sự thân thiện, vui vẻ. Nhưng về nhà, nói chuyện với con lại là điều khó khăn”.

Anh bộc bạch: “Lần đầu tiên con trai nhắn tin chúc mừng sinh nhật bố, tôi thực sự bất ngờ. Khoảng chục năm gần đây, tôi cũng mới làm được điều tương tự với bố mẹ mình. Tôi nhận ra nếu tạo được sự gần gũi, khoảng cách giữa cha và con sẽ dần thu hẹp”.

Khoảnh khắc ấy khiến anh hiểu rằng tình cảm gia đình đôi khi không cần những điều lớn lao, chỉ cần một cánh cửa mở ra đúng lúc, một cuộc trò chuyện bắt đầu đúng thời điểm.

Những câu chuyện trong kịch bản phim vì thế không còn là hư cấu. Chúng trở thành tấm gương để anh soi lại cách mình làm con, làm cha, làm một người đàn ông trong gia đình.

919375eb-1ad0-444d-ba10-5a78d8a29efc-17707472761621837794025.jpg

Ký ức tuổi thơ ít tâm sự với bố khiến anh vô thức lặp lại khoảng cách đó với con trai. Nhưng ông chính là người chờ cửa mong con về sau mỗi chuyến anh công tác xa nhà.

Một cái Tết khác khi người đàn ông học cách yếu mềm và gia đình học cách chờ nhau

Bên trong phim trường, Nguyễn Tiến Ngọc là người quyết đoán, nguyên tắc. Nhưng ở gia đình, anh thừa nhận mình là người dễ xúc động hơn tất cả những gì người ta tưởng.

Anh chia sẻ: “Bản thân tôi cũng trải qua nhiều biến cố, từng không may mắn trong hôn nhân, tôi không mấy khi chia sẻ chuyện cá nhân lên mạng xã hội. Nhưng tôi thừa nhận mình rất mềm yếu khi về với gia đình. Tôi khóc nhiều lắm. Từng này tuổi rồi vẫn bị bố mẹ mắng. Tôi sắp bước sang tuổi 42 rồi, đàn ông tuổi này rất khó chia sẻ. Có nhiều điều muốn nói với bố mẹ nhưng lại ngại nói ra”.

Với các con, anh chọn cách tôn trọng. Nếu con không đi theo con đường nghệ thuật, anh vẫn sẵn sàng đứng phía sau. Bởi anh hiểu, mỗi thế hệ đều có con đường riêng nhưng gia đình phải luôn là nơi quay về.

base64-17707471590632082721330.png

Khi được hỏi nếu có thể nói điều chưa từng nói với bố mẹ và các con, Nguyễn Tiến Ngọc lặng đi vài giây. Ánh mắt người đàn ông từng trải bỗng mềm lại.

Anh nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ vì luôn là chỗ dựa, là người dìu dắt con suốt cuộc đời. Con rất yêu và biết ơn bố mẹ”.

Rồi anh dành cho các con một lời nhắn giản dị nhưng đủ khiến bất kỳ người cha nào cũng thấy mình trong đó:

“Bố rất yêu các con. Dù các con chọn con đường nào, bố vẫn luôn đứng phía sau ủng hộ giống như ông bà đã đứng phía sau bố suốt những năm qua”.

Sau ánh hào quang của những bộ phim triệu lượt xem, Nguyễn Tiến Ngọc vẫn là một người đàn ông rất đời – người vẫn đang học cách làm con, làm cha và học cách trở về nhà sớm hơn mỗi dịp Tết đến.

Bởi với anh, Tết không chỉ là thời khắc đoàn viên. Đó là lúc người đàn ông dám nhìn vào những điều mình từng bỏ lỡ… để kịp yêu thương khi vẫn còn có thể.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022