Tôi chưa bao giờ mê tín. Nhưng năm nay làm ăn sa sút, chồng tôi lại vừa hụt một hợp đồng lớn đúng cận Tết. Anh không nói nhiều, nhưng tôi biết anh áp lực. Đàn ông càng im lặng càng nặng nề.
Đêm mùng 8, tôi lén rút tiền tiết kiệm riêng mua 3 chỉ vàng. Tôi nghĩ đơn giản: ngày vía Thần Tài, mình mua chút lấy vía, biết đâu vận may đổi chiều.
Tôi đặt hộp vàng dưới gối anh, định sáng sẽ giả vờ “phát hiện” rồi kéo anh đi mua thêm cho có không khí.
Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy, cầm hộp vàng lên. Không ngạc nhiên, không vui, anh chỉ im lặng nhìn tôi rất lâu.
Rồi anh hỏi: “Em mua bằng tiền nào?”.
Tôi khựng lại. Tôi nói là tiền tích cóp. Anh gật đầu, cười nhạt: “Tiền tích cóp của em… hay tiền anh chuyển cho em giữ hộ?”.
Tôi bắt đầu thấy tim mình đập nhanh.
Anh mở điện thoại, đưa tôi xem lịch sử chuyển khoản. Tháng trước anh chuyển thêm một khoản lớn cho tôi vì sợ tôi thiếu chi tiêu. Tôi vẫn nghĩ đó là tiền chung.
Anh nói chậm rãi: “Anh cố gắng cả năm, không phải để em đem tiền đi mua vàng cầu may. Anh cần em tin anh, chứ không phải tin Thần Tài”.
Câu nói đó làm tôi lạnh sống lưng.

Ảnh minh họa
Không phải vì anh trách tôi mà vì tôi chợt nhận ra, trong lúc anh gồng mình lo công việc, tôi lại âm thầm chuẩn bị một phương án “phòng thân”.
Tôi mua vàng không chỉ để cầu may. Tôi mua vì sợ. Sợ nếu anh thất bại nữa, tôi sẽ không đủ an toàn.
Ngày vía Thần Tài, tôi nghĩ mình đang giúp chồng lấy lộc.
Hóa ra, tôi đang vô tình cho anh thấy… tôi không hoàn toàn đặt cược tương lai vào anh.
Ba chỉ vàng nằm giữa bàn. Chúng lấp lánh nhưng khoảng cách giữa hai vợ chồng tôi lúc đó lại tối hơn bao giờ hết.
Đến giờ tôi vẫn không biết: Mua vàng ngày vía Thần Tài là để giữ lộc… Hay là để giữ một đường lui cho chính mình?



































