Suốt ba năm qua, tôi có một thói quen gần như không đổi, mỗi tháng đều mua gạo, mì, dầu ăn mang về cho mẹ. Làm quản lý tại một chuỗi siêu thị, tôi quen tính toán chi li, nhưng với gia đình, tôi chưa bao giờ tiếc.

Thế nhưng, cũng suốt ba năm ấy, số lương thực tôi mua chưa từng “ở yên” trong nhà. Chỉ cần tôi quay lưng, mẹ lại lặng lẽ cho tất cả vào chiếc túi dứa cũ kỹ, mang sang phòng trọ của em trai tôi.

Trong mắt tôi khi đó, em trai là hình ảnh điển hình của một người đàn ông thất bại, gần 30 tuổi, sống trong căn hầm ẩm thấp, không nghề nghiệp ổn định, thường xuyên xin tiền gia đình. Tôi giận dữ, mệt mỏi và cay nghiệt. Tôi tin rằng mình đang bị hút cạn bởi chính máu mủ ruột thịt.

Tháng này, tôi quyết định dừng lại. Không mua gạo. Không mua dầu. Không mang về bất cứ thứ gì.

Bữa cơm tối hôm ấy chỉ có một đĩa rau xào và bát dưa muối nhạt nhẽo. Khi không khí đang nặng nề, mẹ bỗng buông một câu khiến cả bàn ăn chìm vào im lặng:

“May mà con không mua gạo… nếu không, em con lại phải nhịn cả tiền mua thuốc cứu mạng để gửi cho chồng con”.

Tôi sững người.

pngtree-long-grain-rice-in-burlap-sack-pouch-loose-staple-photo-image698472-17701105810442079674254-1770179713910-17701797154832045662668.jpg

Mẹ bật khóc, nói trong tuyệt vọng rằng em trai tôi đã ba ngày chỉ uống nước máy, ho ra máu nhưng vẫn cố dành 400 nghìn tiền thuốc để chuyển cho… chồng tôi trả nợ.

Tôi không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ biết rằng, trong cơn mưa lớn tối hôm đó, tôi lao theo mẹ đến khu nhà trọ tồi tàn ở ven thành phố.

Căn phòng nơi em trai tôi sống nằm ở tầng hầm, chưa tới 10 mét vuông. Mùi ẩm mốc, dầu gió và thuốc rẻ tiền trộn lẫn khiến người ta nghẹt thở. Nhưng thứ khiến tôi gần như khuỵu xuống không phải cảnh nghèo, mà là những gì tôi nhìn thấy ở góc phòng.

Ở đó, gạo, mì, dầu ăn tôi mua suốt ba năm được xếp chồng lên nhau, phủ đầy bụi và mốc. Em trai tôi chưa từng động đến.

Bên cạnh chiếc giường gỗ ọp ẹp là một chiếc hộp bánh bằng sắt đã rỉ sét. Khi tôi mở ra, bên trong không có tiền, mà là một xấp dày các giấy chuyển khoản ngân hàng, người nhận đều là chồng tôi.

Ba năm.

Hàng chục lần chuyển tiền.

Mỗi khoản không lớn, nhưng cộng lại là cả một cuộc đời bị vắt kiệt.

Sự thật dần lộ ra trong tiếng khóc của mẹ, ba năm trước, chồng tôi đem bản sao sổ đỏ căn nhà đứng tên tôi đi thế chấp, lao vào đầu tư rủi ro và thua sạch. Để giữ gia đình, giữ thể diện cho tôi, em trai tôi âm thầm gánh nợ thay.

Em làm công việc nguy hiểm treo mình ngoài các tòa nhà cao tầng, nhịn ăn, nhịn thuốc, nhịn cả mạng sống chỉ để mỗi tháng chuyển tiền “lấp lỗ” cho anh rể.

Còn tôi, suốt ba năm ấy, lại căm ghét chính người đã thay tôi gánh cả bầu trời.

Tối hôm đó, tôi đặt chiếc hộp sắt rỉ cùng toàn bộ chứng từ trước mặt chồng. Không cần cãi vã, không cần nước mắt. Chỉ có đơn ly hôn và tuyên bố truy cứu trách nhiệm tài chính.

Vài ngày sau, trời nắng.

Trong căn bếp quen thuộc, tôi nấu một mâm cơm đầy, toàn món em trai thích từ nhỏ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, em được ăn no.

Nhìn những vết sẹo chằng chịt trên đôi tay em, tôi mới hiểu ra một điều giản dị mà cay đắng:

Có những tình yêu âm thầm đến mức, nó khoác lên mình hình hài của một gánh nặng. Nhưng thực chất, đó là người đã cúi xuống thay bạn gánh cả cuộc đời.

May mắn là… tôi đã kịp nhận ra.

Nguồn: Sohu

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022