Sáng hôm qua, từ lúc vừa thức dậy, Tâm đã biết trước sẽ có chuyện không yên trong nhà.

Vợ anh, Hạnh, gần như không nói gì về bữa sáng, cũng không hỏi anh có đi làm sớm không như mọi ngày. Cô chỉ cầm điện thoại, lướt liên tục trong các nhóm chat. Thi thoảng, cô lại bật cười, rồi quay sang bảo Tâm rằng hôm nay nhất định phải đi mua vàng.

Hôm qua là ngày vía Thần Tài.

Hạnh nói rằng ai cũng mua, đồng nghiệp trong phòng kế toán đã rủ nhau từ mấy hôm trước. Một người bạn thân của cô còn gửi ảnh chụp cảnh người ta xếp hàng từ 5 giờ sáng trước cửa tiệm vàng, kèm theo lời nhắn rằng năm ngoái mua ngày này, cả năm làm ăn thuận lợi.

Những câu chuyện như vậy được lặp lại nhiều lần đến mức Hạnh tin rằng nếu không mua, sẽ giống như bỏ lỡ một cơ hội may mắn nào đó.

Cô nói với Tâm rằng chỉ cần 2 chỉ thôi, không nhiều. Mua để lấy vía, để an tâm.

Tâm nghe mà thấy lòng nặng trĩu.

vang-177211235353322989617-1772170062031-1772170062162907608310.jpg

Ảnh minh họa

Anh không phải người bài xích chuyện tâm linh, nhưng giá vàng những ngày này đang ở mức cao ngất. Anh đã theo dõi suốt cả tuần. Trong khi đó, chiếc xe máy của anh đã cũ, thường xuyên chết máy giữa đường. Mấy lần đưa con đi học mà xe khựng lại giữa ngã tư, anh vừa dắt vừa thấy xấu hổ.

Anh đã tính toán từ trước Tết, gom góp lại một khoản để mua chiếc xe ga mới. Chiếc xe số của anh cũ quá rồi, nhiều khi đi xa thấy không an toàn nữa.

Số tiền đó giờ đây lại đang được Hạnh nhắm đến cho 2 chỉ vàng.

Cuộc nói chuyện ban đầu chỉ là trao đổi nhẹ nhàng. Hạnh kể rằng sáng nay cả phòng sẽ tranh thủ ra tiệm vàng gần công ty. Chị trưởng phòng đã hẹn trước, bảo đi sớm để tránh đông. Một chị khác còn nói rằng nếu mua muộn thì có khi hết hàng. Những lời kể ấy khiến câu chuyện dần chuyển từ gợi ý sang quyết tâm.

Tâm hỏi lại rằng liệu có cần thiết không, khi giá đang cao như vậy.

Hạnh đáp rằng vàng thì lúc nào cũng có giá, mua ngày vía Thần Tài là mua may mắn chứ không phải đầu tư. Cuộc trao đổi dần trở thành tranh cãi.

Hạnh cảm thấy mình đang cố giữ một niềm tin chung mà bao người xung quanh đều theo đuổi. Tâm lại thấy rằng những quyết định tài chính nên dựa trên nhu cầu thực tế hơn là cảm giác an tâm tâm linh.

Buổi trưa hôm qua, Hạnh gửi cho Tâm một bức ảnh cô selfie đang xếp hàng chờ mua vàng trước cửa một tiệm nổi tiếng. Tâm xem xong chỉ thấy nặng lòng, tại sao phải cưỡng ép bản thân, phải theo đuổi bằng được cho giống người ta? Không có điều kiện vẫn cứ cố là sao?

Hai thế giới suy nghĩ song song tồn tại trong cùng một mái nhà.

screenshot-2026-02-26-202738-17721124652711425444483-1772170062900-17721700630601787501248.png

Ảnh minh họa

Nhìn từ bên ngoài, đây chỉ là một lựa chọn nhỏ: 2 chỉ vàng hay một chiếc xe máy mới nhưng trong nhiều gia đình, tiền bạc không chỉ là phương tiện, mà còn là nơi niềm tin, nỗi sợ và thói quen trú ngụ.

Có người chi tiền để cảm thấy an toàn.

Có người chi tiền để giải quyết nhu cầu.

Có người chi tiền vì sợ mình bị bỏ lại phía sau.

Còn có những gia đình chi tiền chỉ vì “ai cũng làm vậy”.

Những quyết định tài chính, dù nhỏ, đều giống như những viên gạch đặt nền cho cuộc sống chung. Một viên gạch đặt theo cảm xúc nhất thời có thể không gây ra điều gì ngay lập tức. Nhưng nếu lặp lại nhiều lần, nó sẽ âm thầm định hình cách cả gia đình đối diện với tiền bạc: là công cụ phục vụ cuộc sống, hay là thứ dùng để mua lấy cảm giác yên tâm tạm thời.

Một gia đình vững vàng không phải là gia đình luôn chọn đúng, mà là gia đình hiểu vì sao mình chọn như vậy, hiểu rằng mỗi đồng chi ra đều nên gắn với điều gì đó thực sự nuôi dưỡng cuộc sống chung: sự thuận tiện, sự phát triển, hoặc sự an tâm lâu dài.

Còn nếu tiền chỉ được dùng để chạy theo nỗi lo vô hình hay thói quen tập thể, thì dù mua vàng hay mua xe, cảm giác an toàn cũng chỉ tồn tại trong chốc lát.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022