Người ta thường nói, dù đi xa đến đâu, đích đến cuối cùng của mỗi người vẫn là đường về nhà. Với Hùng Lượng, khao khát ấy không chỉ dừng lại ở những chuyến thăm quê chóng vánh dịp lễ Tết. Anh mang theo giấc mơ ấp ủ suốt 26 năm đằng đẵng, dùng đôi bàn tay từng trải qua muôn vàn sương gió để nhào nặn nên một cõi bồng lai ngay trên mảnh đất chôn rau cắt rốn. 

Một khuôn viên rộng 1700m2, chia làm 6 khối nhà đan xen giữa núi rừng, có thác nước rì rào, có cây cầu đá rêu phong và có cả mảnh vườn nhỏ cho mẹ già trồng rau. Công trình này không chỉ phá vỡ hoàn toàn định kiến về những ngôi nhà tự xây bằng bê tông khô khan ở nông thôn, mà còn là bản tình ca tuyệt đẹp về lòng hiếu thảo, về tình yêu thiên nhiên và sự xoa dịu tâm hồn sau những tháng năm bươn chải ngoài xã hội.

4d34e003063e4ffd9a5579369aaaab78tplv-tt-origin-webgif-17743219324681835017431.gif9c631f839ad64e43a1b222f9396b2689tplv-tt-origin-webgif-17743219324741436189415.gif5d645613c0df46748f2170a57e4cb662tplv-tt-origin-webgif-1774321932489169564837.gif

Biến nền đất cũ thành "cõi tiên" 1700m2 bám vào sườn núi

Công trình tráng lệ này tọa lạc tại một ngôi làng nhỏ thuộc Lưu Dương - vùng đất nổi tiếng với nghề làm pháo hoa. Hùng Lượng chia sẻ, anh bắt đầu học thiết kế cảnh quan từ năm 16 tuổi. Suốt hơn hai thập kỷ làm nghề, ước mơ lớn nhất của anh là được tự tay kiến tạo một khu vườn hoàn toàn theo ý mình. "Khi nhà nước có chính sách khuyến khích thanh niên về quê khởi nghiệp, cộng với việc muốn làm một điều gì đó để báo hiếu cha mẹ khi họ còn khỏe mạnh, tôi quyết định đập đi xây lại ngôi nhà cũ", anh bộc bạch.

edit-8ff2f5ab1c9a48adbf04cc576d05c6cbtplv-tt-origin-webgif-17743219879861268286831.jpeg

Quá trình kiến tạo kéo dài ròng rã 3 năm. Năm đầu tiên, ngôi nhà gạch cũ kỹ bị dỡ bỏ hoàn toàn, cha mẹ anh phải dọn ra ở tạm trong căn tiệm tạp hóa nhỏ của gia đình. Có những đêm gió lớn tốc cả mái ngói khiến ông bà phải gọi điện báo tin. Xót xa trước cảnh ấy, anh đẩy nhanh tiến độ hoàn thiện khu nhà chính để cha mẹ sớm có nơi che mưa che nắng, sau đó mới từ từ hoàn thiện các hạng mục phức tạp khác như phòng khách sơn thủy, thư phòng và nhà hàng đa năng.

edit-9cbf080c9bf24dbd9eaf2f65c559e6e1tplv-tt-origin-webgif-17743220142351840531397.jpeg

Điều làm nên sự đặc biệt của khu vườn này là sự tôn trọng tuyệt đối với thiên nhiên. Thay vì san phẳng mặt bằng như cách người ta vẫn hay làm ở quê, Hùng Lượng chọn cách xây nhà nương theo địa hình sườn núi. Từ một mảng sân xi măng thô cứng vốn dùng để phơi thóc, anh đã phân tách không gian thành 6 khối kiến trúc riêng biệt, tạo nên các cao độ khác nhau: không gian bằng phẳng dưới chân núi, không gian lưng chừng đồi và khu vực ẩn dật trên đỉnh núi.

Phòng khách ngắm thác đổ và những góc nhỏ vỗ về tâm hồn

Khu nhà chính - nơi sinh hoạt của cha mẹ và vợ chồng anh - được đặt ở vị trí bằng phẳng nhất, mở cửa ra là thảm cỏ xanh mướt mát mắt. Ngay cạnh đó là một không gian mở với bức tường làm từ đất nện. Điểm thú vị là lớp đất vàng ươm trát trên tường được lấy từ chính mảnh đất quê hương này, mang lại một cảm giác thân thuộc, vững chãi và tràn đầy sức sống. Bên trong nhà, thiết kế tối giản được đề cao: Phòng ngủ nhỏ gọn đủ dùng, nhường phần lớn diện tích cho không gian sinh hoạt chung để cả nhà có thể quây quần.

da91b4ea9ea644a58d70b88cf4517b9atplv-tt-origin-webgif-1774322045153473196439.giffd8137c4746647daa3fc36d25b7ce5abtplv-tt-origin-webgif-17743220451671773565750.gif

Đi men theo con đường mòn nhỏ lên lưng chừng núi, bạn sẽ bước vào "Phòng khách sơn thủy" - nơi Hùng Lượng dùng để tiếp bạn bè và làm việc. Căn phòng có hai ô cửa sổ lớn bằng kính trong suốt. Một ô nhìn ra bãi cỏ thênh thang, ô còn lại hướng thẳng ra dòng thác nước đổ xuống rì rào. Nước len lỏi qua những khối đá hoang sơ, mang theo hơi sương mát lạnh và mảng rêu xanh rì, tạo nên một bản hòa tấu của tự nhiên ngay bên tai.

e87b2397686543288c45aae4360b6f9btplv-tt-origin-webgif-17743220677531911358216.gif2ae390008d034d1ab3548370198ea0eatplv-tt-origin-webgif-1774322067765751561257.gif

Tiếp tục dạo bước lên cao qua ba nhịp cầu đá mộc mạc, một không gian mang đậm chất Thiền hiện ra. Đó là "Minh Nguyệt Đình" (Đình ngắm trăng) được cất lên theo lối mộc truyền thống không dùng đinh. Từ đây, nước suối đổ xuống tạo thành một hồ nước nhỏ bồng bềnh. Phía sau đình là một "không gian bí mật" - nơi lưu giữ trọn vẹn hồn quê: Một mảnh vườn nhỏ xinh, một chuồng gà mộc mạc được xây bằng phương pháp nện đất cổ xưa. Đây chính là chốn yêu thích nhất của mẹ anh, nơi bà cặm cụi tưới rau mỗi sớm mai. Còn cha anh, ông hài lòng ngắm nhìn những gốc thông, gốc bạch quả do chính tay mình trồng nay đã vươn cao, tỏa bóng mát che chở cho tổ ấm của các con.

Tuổi trẻ nhặt rác, ngủ gầm cầu và sức mạnh của kẻ không bỏ cuộc

Nhìn cơ ngơi đồ sộ và cuộc sống thong dong hiện tại, ít ai biết Hùng Lượng từng nếm trải những năm tháng tận cùng của sự nghèo khó. Xuất thân là một cậu bé nông thôn bọc lót không có, tài chính bằng không, anh ôm mộng làm vườn với hai bàn tay trắng.

Năm 1999, nghe tin Côn Minh tổ chức Triển lãm Bồ Đào Nha (Hội chợ làm vườn thế giới), chàng trai 16 tuổi để lại thư từ biệt cha mẹ, mang theo đúng 400 tệ (khoảng hơn 1 triệu đồng) cùng người bạn nhảy lên chuyến tàu chợ đến vùng đất hứa. Ước mơ tìm được một công việc đúng đam mê nhanh chóng bị hiện thực tát một gáo nước lạnh. Tiền tàu xe đã ngốn quá nửa, chỉ vài ngày sau, hai cậu nhóc cạn sạch tiền.

5cd58dc1d8654d6b9f733768c393b3detplv-tt-origin-webgif-17743221439812140931317.jpege57876987a0e476797ddb73d22047a70tplv-tt-origin-webgif-177432214397791538060.jpegc8d5a75d0c2046c4b20c4d39799c94f2tplv-tt-origin-webgif-177432214399740910179.jpeg

Họ gõ cửa từng nơi xin việc, thậm chí xin làm bưng bê rửa bát nhưng đều bị từ chối vì thân hình gầy gò, đen nhẻm và giọng nói rặt tiếng địa phương. Bước đường cùng, họ đi nhặt rác, bán báo dạo và tối đến rúc vào gầm cầu ngủ để tránh rét. Đau đớn nhất là những ngày cái đói cào xé, họ phải nhặt những chiếc bánh bao người ta vứt đi ở cửa hàng ăn sáng để cầm hơi. Trụ được một tháng, vào đúng ngày sinh nhật người bạn, Hùng Lượng đem cầm cố bộ cọ vẽ yêu quý nhất được vài đồng, mua chai rượu nhỏ ngồi uống bên vệ đường. Khoảnh khắc gọi điện về nghe tiếng cha dội qua ống nghe, anh đã khóc nấc lên vì tuyệt vọng.

Thế nhưng, chính cái tát của cuộc đời năm ấy không làm anh gục ngã, mà rèn cho anh sự lỳ lợm. Trở về từ Côn Minh, anh làm đủ nghề, từ buôn bán nhỏ đến xin vào làm công nhân cho các công ty cảnh quan. Anh học lỏm kinh nghiệm, cày nát các sách về sân vườn. Năm 2008, vợ chồng anh mở một nhà hàng kết hợp cảnh quan sinh thái, rồi dần dần tạo dựng được tên tuổi. Anh bắt đầu có tiền đi khắp nơi trên thế giới, ngồi lỳ cả tuần lễ trong bảo tàng Adachi (Nhật Bản) chỉ để ngắm xem người ta đặt một hòn đá, trồng một cái cây vì dụng ý gì.

0f1ba9c75cce4a9f91b70da98b342cd9tplv-tt-origin-webgif-1774322207259208210112.gif5574fb73d7d140929e3d0e7ae8666332tplv-tt-origin-webgif-1774322207265540597971.gif

Khu vườn xoa dịu tâm hồn: Chút "Hương sầu" giữa dòng đời vội vã

Sau tất cả những giông bão, Hùng Lượng quyết định bán căn nhà ở thành phố, chia đôi thời gian sống giữa Hàng Châu và Hồ Nam. Giờ đây, niềm hạnh phúc lớn nhất của anh là mỗi sáng thức dậy được cầm chổi quét lá rụng ngoài sân, cắt tỉa cành tùng hay ngồi trong thư phòng tĩnh lặng.

5a40276c38e24c229d25c09c6ecb4974tplv-tt-origin-webgif-17743222403211300106479.gifbf203a18d6564131836fde6a3f64c4b0tplv-tt-origin-webgif-17743222403271185677015.gif

Khu vườn không chỉ chữa lành cho anh mà còn mang lại sinh khí mới cho cha mẹ. Thay vì lủi thủi trong nhà hay đi quanh quẩn làng xóm, cha anh giờ đây có thú vui dậy sớm cho cá ăn, chiều tà lại ngồi bên bờ suối nghe nước chảy mây trôi. Mẹ anh có mảnh vườn nhỏ để vun xới từng luống cải, quả cà. Đến mùa thu, cả gia đình lại quây quần bên hiên nhà, cùng nhau gọt vỏ hồng rồi treo lên hong gió - một thức quà quê ngọt lịm mà tiền bạc khó lòng mua được.

"Một đàn cá bơi dưới ao, một vạt lúa xanh ngoài ruộng, đó mới là thứ nuôi dưỡng chúng ta tốt nhất. Dù bạn đi xa đến đâu, thành đạt cỡ nào, bạn cũng không bao giờ thoát khỏi nỗi nhớ quê hương này" - Hùng Lượng tâm sự.

d1103317c58b4430b9632a9b4a1f4d81tplv-tt-origin-webgif-1774322240334365294535.gifb0d297bf973940c38b5d32fcf5ef9f80tplv-tt-origin-webgif-177432224034880421995.gif

Giữa thiên nhiên, con người thật bé nhỏ nhưng lại vô cùng tự do. Nơi góc vườn 1700m2 ấy, Hùng Lượng nhận ra: Khi một người biết sống chậm lại, lắng nghe tiếng suối, ngắm nhìn cây cỏ lớn lên mỗi ngày, tự nhiên sẽ bao dung lấy họ. Và xây dựng khu vườn này, với anh, vừa là vạch đích của một giấc mơ tuổi thơ đầy cơ cực, vừa là vạch xuất phát cho một cuộc đời bình yên, an trú và tĩnh tại đến tận cùng.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022