Câu chuyện đăng tải trên diễn đàn Toutiao (MXH của Trung Quốc) gây chú ý khi chia sẻ câu chuyện của bà Mai:

Tôi họ Mai, năm nay 63 tuổi. Chiều thứ bảy, tôi đi mua sắm với chị Trương hàng xóm về và nhìn thấy con trai và con dâu đang đợi trước nhà. Con dâu nhìn thấy tôi vui vẻ chào hỏi, con trai tôi cũng chạy tới giúp tôi xách đồ, vì chị Trương ở bên cạnh nên tôi cho chúng vào nhà nói chuyện.

Vừa bước vào nhà, con dâu cùng con trai quỳ xuống, chỉ mười giây sau nước mắt đã tuôn rơi. Con dâu nói: “Mẹ ơi, con thật sự sai rồi. Hôm đó con nóng nảy đến mức không kiềm chế được mà đánh mẹ. Sau này con rất hối hận. Mẹ có thể tha thứ cho con một lần được không? Con sẽ không bao giờ tái phạm nữa”.

Con dâu vừa dứt lời, con trai cũng nói: “Mẹ, Tú Tú không có ý đó, chỉ là vợ con quá lo lắng khi nhìn thấy con bị thương. Con đã giảng giải, mắng cô vợ con rồi, vợ con sẽ không bao giờ dám vô lễ với mẹ nữa”.

Con trai và con dâu chỉ quỳ dưới đất nói chuyện với tôi hơn chục phút, dù họ có nói hay đến đâu, lòng tôi chưa bao giờ rung chuyển, tôi đã cho chúng quá nhiều cơ hội, nhưng chúng đã làm được những gì. Những gì các con làm đã khiến trái tim tôi tan nát nặng nề.

-1401269015-170667a-1679970552117887234770-0-0-318-509-crop-16799709322185518431-16976145494311978450221-17084387572981591014204-1708507740724-17085077411511382686232.jpg

Tôi nói không chút cảm xúc: “Tôi tha thứ cho anh, nhưng tôi sẽ không thay đổi quyết định của mình. Từ nay trở đi, anh sẽ tự mình thuê nhà, không chào đón anh đến nhà vợ chồng già của chúng tôi. Tôi cũng không nợ anh gì cả”.

Đây là con trai duy nhất của chúng tôi, tại sao tôi lại nhẫn tâm như vậy? Thực ra không phải tôi tàn nhẫn mà là vợ chồng con trai thực sự đã đi quá xa, phía dưới tôi sẽ kể chi tiết cho các bạn.

Nhắc mới nhớ, ngoại trừ việc có một đứa con trai không biết điều, tôi đã sống một cuộc sống khá hạnh phúc. Trước khi nghỉ hưu, tôi làm việc ở cơ quan nhà nước, công việc ổn định, lương khá tốt, sau khi nghỉ hưu hàng tháng tôi cũng được nhận lương hưu, khiến nhiều người ghen tị.

Tôi cũng có một người chồng rất tốt với tôi, chồng tôi từng làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước, nhưng sau đó ông ấy đã nghỉ việc để làm kỹ sư. Dù năm xưa, vợ chồng tôi không mấy giàu có nhưng cũng có 4 căn nhà.

Chồng tôi rất rộng lượng với tôi, tiền bạc tôi đều giữ trong tay, khi tôi mua quần áo hay mỹ phẩm, chồng tôi cũng không nói gì với tôi. Tôi muốn tiêu bao nhiêu cũng được. Trước khi làm bất cứ việc gì, chồng tôi cũng hỏi qua ý kiến của tôi. Với những quyết định quan trọng ở nhà, ý kiến của tôi có thể nói là rất được tôn trọng.

Tôi có một người chồng tốt nhưng lại không có một đứa con ngoan. Con trai chúng tôi học không giỏi nên chúng tôi mong nó tìm được một người vợ có trình độ học vấn cao. Con trai chúng tôi đã không làm chúng tôi thất vọng trong chuyện này, con dâu tôi tốt nghiệp Đại học, có công việc tốt, dáng vẻ phúc hậu mà người già chúng tôi rất thích. Con dâu tôi cũng ra vẻ hiểu biết và biết điều khi mới gặp nhau nên vợ chồng tôi khá hài lòng.

Quà cưới cho con dâu là 400.000 NDT (khoảng 1,4 tỷ đồng) dù gia đình có số tiền như vậy nhưng chúng tôi vẫn hơi sốc. Bởi vì quà đính hôn ở khu vực chúng tôi thường vào khoảng 100.000 NDT (khoảng 341 triệu đồng). Nhưng sau đó tôi phát hiện ra rằng đây thực sự là trường hợp ở quê hương của con dâu tôi nên vợ chồng tôi đã đồng ý giá. Sau khi bàn bạc về quà cưới, con dâu cho biết phải có nhà tân hôn để làm lễ cưới.

photo-1708140502230-1708140502853343981579-1708150244140-1708150244345418476726-1708438903596645036887-1708507742129-170850774240446627718.png

Gia đình chúng tôi có 4 căn hộ, có 1 căn hộ ở quê, 3 căn hộ ở thành phố trong đó chúng tôi ở 1 căn và 2 căn còn lại cho thuê. Căn nhà chúng tôi đang ở tuy bây giờ đã hơi cũ nhưng môi trường xung quanh rất tốt, vị trí lại ngay trung tâm thành phố nên việc đi lại rất dễ dàng.

Chúng tôi có nhiều nhà như vậy vì giá nhà đang tăng, thay vì gửi tiền vào ngân hàng thì tốt hơn nên dùng tiền đó để mua nhà. Có 2 căn chúng tôi cho thuê kể từ khi chúng được cải tạo. Sau khi nghe tin con dâu muốn có nhà tân hôn, tôi định tặng một trong số đó để làm nhà tân hôn, nhưng con dâu tôi không hài lòng và nói: “Dì ơi, nhà cũ thế rồi sao có thể sử dụng được. Con cũng không thích cách trang trí của cả hai ngôi nhà, con muốn một ngôi nhà mới hoàn toàn thuộc về vợ chồng con”.

Nghe vậy, sau khi bàn bạc lần cuối với vợ, chúng tôi đã bán một căn nhà và mua cho họ một căn nhà mới. Chỉ là khi mua nhà, tôi cẩn thận hơn, không để tên con trai và con dâu mà do tôi đứng tôi.

Dù khá hài lòng với con dâu nhưng không ai có thể nói trước được điều gì sẽ xảy ra sau này, Tôi chỉ có một đứa con trai, dù sao ngôi nhà của tôi sau này chắc chắn sẽ thuộc về con trai tôi. Bây giờ tôi không yên tâm, khi nào yên tâm được thì tôi sẽ giao nhà cho các con. Tôi kể với con trai chuyện này nhưng không thú nhận với con dâu. Con dâu tôi cho rằng căn nhà mới này đứng tên con trai tôi, con trai tôi cũng không có bất mãn gì. Từ khi con trai còn nhỏ, chúng tôi luôn cho con những gì con yêu cầu. Con trai luôn cảm thấy đồ đạc của chúng tôi nhất định sẽ vào con nên con không phản đối.

Cứ như vậy, con trai và con dâu kết hôn, khi mới lấy nhau, họ sống ở nhà mới. Sau này, khi cháu trai tôi chào đời, gia đình nhỏ của con trai chuyển đến sống ở nhà chúng tôi. Nhà chúng tôi khá gần nơi hai vợ chồng làm việc, lại có con cái phải chăm sóc nên chuyển đến đây là thuận tiện nhất.

Vợ tôi luôn chạy quanh, còn tôi tương đối rảnh ở nhà một mình nên có thể giúp đỡ con cái. Nhưng dần dần tôi phát hiện ra con trai và con dâu quá lười biếng, việc chăm con hay làm việc nhà đều đẩy trách nhiệm sang vợ chồng tôi và chúng chưa bao giờ nghĩ đến việc chia sẻ.

Con trai không bao giờ cho tôi chi phí sinh hoạt mà thường xuyên xin tiền tôi. Có lẽ các con nghĩ chúng tôi có tiền rồi nên không cần. Tôi hiếm khi quan tâm đến những điều này và cũng chưa bao giờ phàn nàn về việc tiêu tiền. Thái độ của con dâu không còn tốt như trước đây.

Nhưng tôi không ngờ rằng con dâu thực sự có thể đẩy ngã tôi. Hôm đó là chủ nhật và cháu trai tôi không đi mẫu giáo. Cách đây mấy ngày, đứa trẻ kể với tôi rằng các bạn đã đến công viên giải trí, ở đó rất vui, cháu tôi cũng muốn đến đó. Thế là cuối tuần tôi đưa cháu đi công viên giải trí, trên đường về, cháu tôi không muốn đi bộ nên tôi ôm cháu vào lòng. Hậu quả là tôi giẫm phải một hòn đá phía sau, vô tình bị trẹo chân, không giữ vững được cháu nên cháu bị ngã.

Hai đầu gối của cháu tôi bị thương và chảy rất nhiều máu, bàn chân trái bị bong gân của tôi cũng rất đau và không thể đi lại được. Sau đó, 2 cô gái tốt bụng chở chúng tôi đến bệnh viện, khi chúng tôi đến bệnh viện, bác sĩ đã khám cho chúng tôi. Tôi cũng nhanh chóng gọi điện cho con dâu và nhờ cô ấy đến đón.

happy-60s-retired-asian-woman-holding-tea-cup-smiling-looking-camera67155-29562-16977974216381588700903-1708438820887552694500-1708507743270-1708507743496181737325.jpg

Khi con dâu tôi đến bệnh viện, cháu trai cứ khóc mãi và tôi không thể dỗ. Thấy vậy, con dâu liền lao tới đẩy tôi, lúc đó tôi đang ngồi trên chiếc ghế chuẩn bị sẵn cho bệnh nhân trong bệnh viện. Xung quanh có rất nhiều người, mọi người đang trò chuyện nhưng khi họ nhìn thấy hành động của con dâu, tất cả đều im lặng, nhìn về phía chúng tôi.

Tôi hoàn toàn choáng váng và cháu tôi không dám khóc nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng con dâu lại đẩy mình. Vợ chồng con tôi cũng thường xuyên cãi nhau, con dâu tôi lại rất thích đánh con trai tôi, tôi chưa bao giờ để ý vì đó là chuyện của đôi vợ chồng trẻ…Nhưng ai biết rằng hôm đó sẽ đến lượt tôi.

Sau khi con dâu đẩy tôi, thấy mọi người đều nhìn mình nhưng con dâu không để ý mà tức giận nói: “Mẹ, mẹ chăm sóc cháu thế nào vậy? Lại làm đứa trẻ thành ra như thế này!”.

Có đứa trẻ nào khi còn nhỏ lại không bị ngã, trầy xước chân tay? 5 năm qua tôi nuôi dạy cháu rất cẩn thận, không ngờ con dâu lại hành xử với tôi như vậy.

Tôi giận đến mức trong lòng khó chịu, trong bệnh viện cũng không tranh cãi với con dâu. Tôi nhanh chóng gọi điện cho chồng và nhờ ông ấy đến đón. Khi con dâu tôi nhìn thấy tôi gọi điện thì liền đến bế cháu tôi. Sau khi chồng tôi đến bệnh viện, tôi kể hết chuyện con dâu đã làm, cả hai quyết định đuổi nhà con trai và con dâu ra khỏi nhà. Chúng tôi cũng sẽ lấy lại nhà tân hôn ngày trước đã mua cho chúng.

Trước đây tôi không quan tâm đến những trận cãi vã nhỏ, nhưng bây giờ con dâu đối xử tệ bạc với tôi, tôi không thể thờ ơ. Sau khi quyết định xong, chúng tôi quay lại đuổi con trai và con dâu ra khỏi nhà. Vợ chồng tôi thu dọn đồ đạc cá nhân của các con và để ngoài cửa, thay ổ khóa mới.

Bây giờ con dâu tôi cuối cùng đã nhận ra lỗi lầm của mình và liên tục xin lỗi chúng tôi, đồng thời mong tôi tha thứ. Nhưng lòng tôi vốn đã lạnh rồi, dù con dâu có làm gì cũng không bao giờ có thể sưởi ấm được.

Sau đó, hai vợ chồng tự thuê nhà, lúc nào rảnh rỗi đều đến nhà chúng tôi cầu xin sự tha thứ, Con dâu không phải là con dâu ngoan, con trai cũng không phải con ngoan, mấy năm chung sống này đều là vợ chồng già chúng tôi phải chịu đựng, nhún nhường. Nhưng cái đẩy của con dâu đã khiến tôi tỉnh táo, các con đã trưởng thành rồi, tiền lương của chúng có thể nuôi sống gia đình nhỏ, tại sao tôi phải lo hết mọi việc cho chúng mà sống trong tủi hờn như vậy?

Theo: Toutiao

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022