Tên tôi là Vương Phúc Lộ, 66 tuổi, hiện sống một mình trong căn hộ cũ. Cả đời tôi không lập gia đình, không con cái, nên tuổi già cũng cô đơn.
May mắn là thời trung niên, tôi có công việc ổn định, thu nhập khá, đủ để tích lũy một khoản lương hưu làm điểm tựa cho tuổi già.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần có sức khỏe và chút tài chính, tuổi già sẽ không quá khắc nghiệt. Nhưng tôi đã lầm.
Cháu trai: Chỗ dựa duy nhất tôi đặt trọn niềm tin tuổi già
Trong gia đình, người thân thiết nhất với tôi là cháu trai Vương Nhất Bình, con của anh ruột.
Từ nhỏ, tôi đã yêu thương, chăm sóc và coi Bình như con ruột. Hai chú cháu gắn bó hơn mức bình thường, nhất là khi tôi không có gia đình riêng.
Bình đã ngoài 30 tuổi, làm nghề kinh doanh tự do, thu nhập bấp bênh. Mỗi lần gặp khó khăn, nó đều tìm đến tôi.
Thương cháu, tôi chưa từng từ chối giúp đỡ, bởi tôi tin rằng sau này, khi tuổi già gõ cửa, Bình sẽ là người duy nhất ở bên tôi.
Có lần, Bình nói với tôi: "Chú tốt với cháu còn hơn cả cha ruột. Sau này cháu nhất định sẽ chăm sóc chú lúc tuổi già."
Câu nói ấy khiến tôi vô cùng xúc động. Với một người không vợ con như tôi, đó là lời hứa có giá trị hơn bất kỳ tài sản nào.
Tôi tin rằng mình đã tìm được chỗ dựa tinh thần cho những năm tháng cuối đời.

Tôi nhận ra, trong khoảnh khắc tôi yếu đuối nhất của tuổi già, thứ cháu trai quan tâm không phải là tôi, mà là tài sản tôi đang nắm giữ. Ảnh minh họa
Dốc lòng vì cháu
Năm ngoái, tôi mua cho Bình một chiếc ô tô. Tôi còn mua máy tính, đồng hồ, đồ học tập cho con trai của nó.
Từ ngày nhận xe, Bình thường xuyên đến thăm tôi, hỏi han ân cần, thể hiện sự hiếu thảo khiến tôi tin rằng lựa chọn đặt niềm tin của mình là đúng.
Tôi nghĩ, tuổi già của mình rồi cũng sẽ có người quan tâm, không đến mức cô quạnh.
Biến cố sức khỏe khiến tôi đối diện sự thật phũ phàng
Một buổi sáng, tôi choáng váng, đau đầu dữ dội, nôn mửa liên tục. Tôi gọi cho Bình nhờ đưa đi bệnh viện, đồng thời gọi cấp cứu.
Chỉ vài phút sau, tôi ngã gục xuống sofa, mất hoàn toàn ý thức.
Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm trong bệnh viện. Bình ngồi bên cạnh, tỏ ra lo lắng, nói rằng tôi bị nhồi máu não, may mắn được cấp cứu kịp thời.
Nghe chẩn đoán của bác sĩ, tôi bàng hoàng nhận ra tuổi già không chỉ là chuyện tiền bạc, mà còn là ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Khi tôi còn chưa hết choáng váng, Bình bất ngờ nói: "Chú cũng lớn tuổi rồi, chắc nên sắp xếp trước giấy tờ, sổ ngân hàng, sổ hưu, nhà cửa…"
Những lời ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tôi. Tôi nhận ra, trong khoảnh khắc tôi yếu đuối nhất của tuổi già, thứ cháu trai quan tâm không phải là tôi, mà là tài sản tôi đang nắm giữ.
Không kìm được, tôi tức giận đuổi Bình ra khỏi phòng bệnh.
Tuổi già chỉ có thể dựa vào chính mình
Sau khi Bình rời đi, tôi bật khóc. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận rõ rệt sự cô độc của tuổi già, dù trước đó tôi từng nghĩ mình may mắn hơn nhiều người khác.
Tôi thuê y tá riêng, tự mình lo liệu mọi thứ. Không nhờ vả, không trông cậy, bởi tôi hiểu rằng khi tuổi già gắn liền với bệnh tật, chỉ có sự độc lập mới giúp mình không tổn thương thêm lần nữa.
Sau khi xuất viện, việc đầu tiên tôi làm là mua két sắt, cất toàn bộ sổ đỏ, sổ tiết kiệm, sổ hưu. Tôi lập di chúc, quyết định hiến tặng toàn bộ tài sản cho các tổ chức phúc lợi xã hội.
Tôi không còn muốn để tuổi già của mình trở thành mục tiêu cho sự tính toán của bất kỳ ai.
Tuổi già bình yên là khi không còn ảo tưởng
Kể từ đó, Bình không còn xuất hiện. Tôi cũng không chủ động liên lạc. Mối quan hệ từng được tôi coi như ruột thịt, kết thúc trong im lặng.
Tôi đã đăng ký một viện dưỡng lão và dự định vài năm nữa sẽ chuyển vào đó sinh sống.
Có thể tuổi già vẫn cô đơn, nhưng ít nhất, tôi không còn sống trong ảo tưởng về tình thân được xây dựng trên lợi ích.
Tuổi già, suy cho cùng, không cần quá nhiều người bên cạnh, chỉ cần không đặt nhầm niềm tin.
Trên đây là những tâm sự của ông Vương Phúc Lộ (66 tuổi, Trung Quốc) được nhiều người quan tâm trên trang tin Toutiao.
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quenGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Theo Toutiao


































