Chồng mình là người tốt.
Tốt kiểu… đi ăn phở không bao giờ xin thêm quẩy, vì "để phần người khác". Tốt kiểu về nhà thấy cái túi rác đầy là tự xách đi đổ, không cần vợ nhắc. Tốt kiểu mẹ mình nhức mỏi là anh đi mua dầu xoa, mua đúng loại thơm dễ chịu, không phải loại "xoa xong muốn ly hôn" ấy.

Nói chung, nếu chồng mình là một món đồ gia dụng thì anh thuộc loại "bền - lành - tiết kiệm điện".
Nhưng trời ơi, anh có một "tính năng" mà nhà sản xuất không ghi trên hộp: comment dạo.
Mà không phải comment kiểu "chị đẹp quá" "em cười xinh thế". Không. Comment của chồng mình là dạng: có mùi thắng - thua.
Ở đâu có tranh luận, ở đó anh như cá gặp nước. Ở đâu có người nói sai chính tả, anh như gặp sứ mệnh quốc gia. Ở đâu có ai phát ngôn hơi ngông, anh như được trao quyền… thẩm phán tối cao của Internet.
Anh không chửi bậy. Anh văn minh lắm. Văn minh theo kiểu dùng câu chữ nghe có vẻ sâu sắc, nhưng thực ra mục tiêu vẫn là: "Nào, vào đây, cãi tiếp với anh."

Có lần mình đang dọn cơm, quay sang thấy anh vừa gắp miếng thịt vừa gõ gõ. Mình hỏi:
"Anh làm gì đấy?"
Anh nói rất điềm tĩnh, như đang cứu thế giới:
"Có đứa nói ngu quá."
Lạ thật. Lúc mình nói "em mệt quá", anh không điềm tĩnh thế. Lúc mình nói "anh lau cái bếp đi", anh cũng không điềm tĩnh thế. Nhưng hễ trên mạng có "đứa nói ngu" là anh bừng tỉnh như uống ba ly cà phê đá.
Mình không khó chịu vì anh dùng mạng. Mình khó chịu vì… mạng dùng anh.
Và cái đau nhất của một bà vợ không phải là chuyện chồng cãi nhau với người lạ. Mà là chuyện người quen nhìn thấy.
Bạn mình nhắn: "Ơ chị ơi, comment kia là anh nhà đúng không?"
Chị họ mình thả haha dưới comment của anh, kiểu "lại gặp anh ở đây".
Có người còn nói thẳng lúc gặp ngoài đời: "Chồng em nổi tiếng ghê, đi đâu cũng thấy."
Mình cười. Cười rất duyên. Cười như một người đang đứng trên sân khấu và dưới sân khấu có người chiếu lại… lịch sử bình luận của chồng.
Những ngày ấy mình mới hiểu: có những thứ không ngoại tình, không cờ bạc, không bạo lực… mà vẫn khiến vợ muốn độn thổ. Đó là cảm giác mình bị kéo đi làm "phần phụ" trong một cái tính nết online.
Mình góp ý nhẹ nhàng.
Mình nói: "Anh ơi, bớt comment lại được không? Em ngại."
Anh gật gật. Thương vợ lắm. Anh thương vợ bằng cách… đổi sang nick clone.
Bạn không nghe nhầm đâu. Nick clone.

Một ngày đẹp trời, chồng mình trở thành một người đàn ông khác trên Internet. Tên khác. Avatar khác. Bio kiểu "Sống đơn giản". Mà "đơn giản" cái gì, comment vẫn dài như sớ.
Chỉ có một vấn đề nhỏ xíu: mình làm vợ anh mười mấy năm, mình đọc một câu là biết.
Cái kiểu dùng dấu "…" đúng chỗ. Cái kiểu chêm "thôi nhé" ở cuối. Cái kiểu cười ":)))" như muốn tỏ vẻ trên cơ nhưng lại sợ bị đánh giá thô. Trời ơi, clone với ai chứ clone với vợ thì khác gì mặc áo mưa ngồi trong nhà rồi bảo "em không nhận ra anh đâu".
Mình vẫn im. Vì thôi, đàn ông. Ai cũng có thú vui. Nhưng thú vui của chồng mình là thú vui… cần khán giả. Càng có người đáp, anh càng hăng. Càng bị phản đối, anh càng "bản lĩnh". Và "bản lĩnh" ấy thường xuất hiện vào đúng giờ cơm, giờ ngủ, giờ mình muốn được nói chuyện tử tế.
Người ta nói chơi với ai thì cài vào tính. Chồng mình sinh hoạt trong 1 group toàn các anh trai khác có chung một sở thích cao cả là yêu vô lăng, thích chia sẻ về các tình huống giao thông và cuộc sống. Group ấy đông lắm, nên ngày nào chồng cũng có sân để đá - có pha kiến tạo. Ngày nào cũng thấy anh hỉ hả với nhưng dòng bình luận trên phân người khác.

Đỉnh điểm là một hôm, anh lao vào một topic drama về người nổi tiếng. Kiểu topic mà ai cũng như vừa tốt nghiệp "Đại học Phán xét", ai cũng có chứng chỉ "đọc tin đồn cấp tốc". Anh hăng lắm. Anh thả mấy câu nghĩa đen nghĩa bóng, cố tỏ ra sâu sắc. Nhưng sâu sắc kiểu… trẻ con muốn chứng minh mình hiểu đời.
Anh còn hay gọi nhóm dân mạng trong topic ấy là "sâu thâm", bản thân anh thì thâm sâu. Nhưng buồn cười là: anh cố tỏ ra "cao tay" để hơn thua với những người mà anh nói là "sâu thâm".
Tức là anh vừa chê người ta, vừa muốn thắng người ta.
Một combo rất… đàn ông.
Mình nhìn anh, rồi nhìn cái màn hình, rồi nhìn lại đời mình. Tự nhiên mình có cảm giác mình đang sống với một người đàn ông rất đàng hoàng ở ngoài đời, nhưng bước vào mạng là hóa thân thành… một chiến binh bàn phím cần được công nhận.
Mình nói:
"Anh ơi, cái này có đáng không?"
Anh trả lời:
"Em nhạy cảm quá. Anh có nói gì sai đâu."
Trời đất ơi, "em nhạy cảm quá" là câu thần chú giúp đàn ông né mọi trách nhiệm cảm xúc trên đời. Mai mốt mà nhà cháy chắc anh cũng bảo "em nhạy cảm quá".
Và từ lúc ấy, mình bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nghe có vẻ buồn cười nhỉ? Ly hôn vì comment.
Nhưng thật ra không phải vì comment.
Mà vì cảm giác: anh có thể nhẫn nại với người lạ, nhưng lại keo kiệt tinh tế với vợ.
Anh có thể viết cả một bài dài để "giảng đạo" cho một người không quen, nhưng khi vợ nói "em ngại", anh chỉ cần một câu "em nhạy cảm quá" là xong.
Mình không muốn thành người đàn bà suốt đời vừa nấu cơm vừa canh chừng chồng mình "gây chiến" ở đâu. Mình cũng không muốn bước ra ngoài xã hội với cảm giác: "Không biết hôm nay người ta lại nhìn mình kiểu gì vì comment của chồng."
Mình yêu anh. Nhưng mình cũng yêu sự yên ổn.
Và mình bắt đầu hiểu một điều: hôn nhân không phải lúc nào cũng chết vì bão. Nhiều khi nó chết vì… tiếng gõ phím lúc 11 giờ đêm.
Mình viết bài này không để bêu xấu chồng. Mình chỉ muốn hỏi:
Có ai có chồng "bản lĩnh trên mạng" không?
Và làm sao để nói với họ rằng: mấy cuộc thắng - thua ấy không mang về cơm ngon canh ngọt, mà mang về cái cảm giác vợ mình đang xấu hổ vì mình?
Hay là… người ta chỉ thay đổi khi người ta thật sự sợ mất. Và mình phải là người khiến anh sợ, bằng cách đặt tờ đơn lên bàn?
Không biết nữa.
Chỉ biết là hôm nay, trong lúc anh đang bấm "Trả lời", mình lại bấm vào một từ trong đầu: dừng lại.




































