Nguyệt và Khương cưới nhau được 4 năm, sống ở thành phố, thu nhập không dư dả nhưng cũng đủ để mỗi tháng còn lại một khoản nhỏ phòng khi ốm đau, hiếu hỉ. Hai vợ chồng quen với việc ghi chép chi tiêu, tiền nhà, tiền học cho con, tiền sinh hoạt, tất cả đều nằm gọn trong một cuốn sổ mỏng mà Nguyệt giữ. Tết năm nay, họ dự định về quê Khương 5 ngày, vừa để ông bà vui, vừa cho con biết không khí quê nhà.
Kế hoạch ban đầu khá đơn giản, tiền vé xe khứ hồi, tiền biếu bố mẹ hai bên, thêm chút mua sắm Tết, tổng cộng khoảng hơn 30 triệu. Với họ, đó là con số đã được cân nhắc kỹ. Nguyệt thậm chí còn tính nếu tiết kiệm thêm vài khoản lặt vặt thì Tết này vẫn không bị thâm hụt.
Mọi thứ bắt đầu chệch đi từ một cuộc gọi của mẹ Khương. Bà nói chuyện rất nhẹ nhàng nhưng từng câu đều khiến Khương nghe xong thấy nặng lòng. Bà nhắc rằng anh chị cả ở quê, tức vợ chồng anh trai Khương, năm nay khó khăn, công việc bấp bênh, tiền trong nhà không có bao nhiêu. Tết đến nơi rồi, nhà có con cháu về đông, chi tiêu chắc chắn nhiều. Nếu vợ chồng Khương về ở 5 ngày thì nên đưa cho chị dâu là chị Thủy khoảng 10–15 triệu để chị lo Tết cho đỡ áp lực.

Ảnh minh họa
Khương nghe xong chỉ ậm ừ. Anh không nói ngay với Nguyệt, nhưng cả buổi tối hôm đó, anh ngồi lật đi lật lại điện thoại, đầu óc tính toán liên tục. Anh hiểu mẹ không nói thẳng chữ “phải”, nhưng anh cũng hiểu đó là một dạng mong đợi. Ở quê, chuyện em út có điều kiện hơn thì phụ anh chị là điều vẫn được xem là bình thường.
Khi Khương nói lại với Nguyệt, cô im lặng khá lâu. Không phải vì số tiền 10–15 triệu là quá lớn, mà vì nó không nằm trong kế hoạch. Nếu cộng thêm khoản này, tổng chi Tết của gia đình họ sẽ đội lên gần 50 triệu. Với thu nhập hiện tại, con số đó đồng nghĩa với việc sau Tết, họ sẽ phải thắt chặt lại mọi thứ, thậm chí có thể phải rút vào khoản tiết kiệm vốn dĩ để dành cho những tình huống bất trắc.
Nguyệt bắt đầu lật cuốn sổ chi tiêu ra tính lại, tiền nhà tháng sau, tiền học thêm của con, tiền bảo hiểm, tiền sinh hoạt. Gia đình anh chị ở quê không có tiền nhưng điều đó không có nghĩa trách nhiệm lo Tết hoàn toàn dồn sang vợ chồng cô.
Khương cũng biết nếu đưa 10–15 triệu, anh sẽ yên tâm về mặt tình cảm, nhưng đổi lại là sự chật vật sau đó của chính gia đình nhỏ. Anh cũng biết nếu không đưa, hoặc đưa ít hơn, thì cái cảm giác áy náy sẽ theo anh suốt mấy ngày Tết.
Hai vợ chồng bàn với nhau nhiều lần. Có lúc Nguyệt nghĩ đến việc rút bớt tiền tiết kiệm, tự an ủi rằng Tết là chuyện một năm có một lần. Có lúc Khương lại nghĩ đến việc chỉ đưa 5–7 triệu, coi như góp phần, không ôm hết. Nhưng rồi cả hai đều hiểu, dù là con số nào, thì cũng khó làm vừa lòng tất cả.

Ảnh minh họa
Với những tình huống như của Nguyệt và Khương, có lẽ điều quan trọng nhất là cùng thống nhất một ranh giới tài chính rõ ràng. Việc hỗ trợ gia đình bên nội là điều nên làm, nhưng nó cần dựa trên khả năng thực tế của gia đình nhỏ, chứ không phải vì áp lực hay vì sợ mang tiếng. Nếu số tiền 10–15 triệu khiến cuộc sống sau Tết của họ trở nên căng thẳng, thì việc chủ động trao đổi lại với mẹ Khương, giải thích hoàn cảnh và đề xuất một mức phù hợp hơn cũng là cách giữ gìn hòa khí lâu dài.
Quan trọng hơn, Nguyệt và Khương cần đứng cùng một phía. Khi hai người thống nhất được với nhau rằng giúp bao nhiêu là hợp lý, giúp trong giới hạn nào, thì dù người ngoài có không hài lòng hoàn toàn, họ vẫn có thể yên tâm vì quyết định đó không làm tổn hại đến nền tảng tài chính và sự đồng lòng của vợ chồng. Tết rồi cũng sẽ qua, nhưng những hệ quả về tiền bạc và cảm xúc thì còn kéo dài, và đôi khi, biết nói “vừa đủ” lại là cách tốt nhất để giữ được cả tình thân lẫn sự bình yên cho gia đình mình.




































