Ngày Vía Thần Tài mọi năm, căn hộ của vợ chồng tôi lúc nào cũng rộn ràng. Vợ tôi vốn là người duy tâm, lại làm kinh doanh tự do nên cô ấy coi trọng ngày này lắm. Như một thủ tục bất di dịch, cứ đúng mùng 10 tháng Giêng, dù bận đến mấy cô ấy cũng phải xếp hàng từ tờ mờ sáng để mua cho bằng được một chỉ vàng cầu may.

Thế nhưng, năm nay mọi chuyện lại xoay chuyển theo một kịch bản mà nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới.

khong-phai-vang-cung-khong-phai-bac-thu-vo-mua-ve-ngay-via-than-tai-khien-toi-phat-hoang-dspl-1-15103855-1772129460395-1772129460559418315909.jpg

Ảnh minh họa

Chiều nay, tôi đi làm về với tâm thế chuẩn bị nghe vợ khoe "chiến tích" là một miếng vàng ép vỉ hay chiếc nhẫn tròn trơn như mọi khi. Nhưng vừa mở cửa bước vào nhà, đập vào mắt tôi không phải là ánh kim rực rỡ của kim loại quý, mà là một đống lỉnh kỉnh những bao tải đất, khay nhựa và những bầu cây xanh mướt nằm ngổn ngang giữa phòng khách sang trọng. Vợ tôi – vốn là một "tín đồ" thời trang – đang lụi hụi trong bộ đồ bảo hộ, mặt mũi lấm lem đất cát.

Tôi đứng hình mất vài giây, thốt lên: "Vàng đâu em? Hay em mua nhầm tiệm vàng thành cửa hàng vật tư nông nghiệp rồi?"

Vợ tôi ngẩng lên, mắt sáng rực, chỉ tay vào mớ hỗn độn đó rồi dõng dạc: "Đây chính là 'vàng ròng' của nhà mình năm nay đấy anh! Em quyết định rồi, thay vì gửi niềm tin vào giá vàng trồi sụt, em sẽ biến ban công và sân thượng nhà mình thành một 'ngân hàng xanh'."

Cô ấy đã chi toàn bộ số tiền dự định mua vàng để sắm về một hệ thống tháp rau hữu cơ, hàng chục túi đất chuyên dụng và đặc biệt là những gốc cây giống được quảng cáo là "đột biến" năng suất.

Vợ bắt đầu thuyết minh về kế hoạch của mình với một sự hào hứng khó tin. Cô ấy bảo, trong thời buổi thực phẩm bẩn tràn lan và kinh tế biến động, việc sở hữu một nguồn cung rau củ sạch tại gia chính là tài sản bền vững nhất. "Anh xem, một chỉ vàng cất tủ thì nó vẫn là một chỉ vàng, nhưng một hạt giống gieo xuống, nó sẽ sinh sôi nảy nở, nuôi dưỡng sức khỏe cho cả nhà. Sức khỏe chính là Thần Tài lớn nhất, đúng không anh?"

Suốt cả buổi tối hôm đó, thay vì ngồi xem tivi, tôi bị "huy động" làm nhân công khuân vác. Chúng tôi cùng nhau vận chuyển đống "tài sản" ấy ra ban công. Vừa làm, tôi vừa lầm bầm tự hỏi liệu cô ấy có bị quá khích sau mấy video clip dạy làm nông sân thượng trên mạng không. Thế nhưng, nhìn cái cách vợ tỉ mẩn trộn đất, nâng niu từng mầm cây nhỏ xíu như bảo vật, sự bực dọc trong tôi dần tan biến.

Thứ "vàng" mà vợ tôi mua về không thể bán lấy tiền ngay, nhưng nó mang lại niềm vui lao động, sự an tâm trong từng bữa ăn và một không gian xanh mát giữa lòng thành phố ồn ào. Hóa ra, "vía Thần Tài" không nhất thiết phải là những thứ lấp lánh cầm nắm được, mà đôi khi chỉ là sự thay đổi trong tư duy về giá trị của hạnh phúc và sự thịnh vượng bền vững.

* Tâm sự của độc giả

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022