Trong nhiều năm, câu chuyện "Tết nội hay Tết ngoại" vẫn được nhắc đi nhắc lại như một cuộc tranh luận không hồi kết. Người cho rằng đó là vấn đề truyền thống. Người khác lại xem là biểu hiện của sự ích kỷ, so đo.

Nhưng nếu lắng nghe đủ lâu, đủ sâu, sẽ nhận ra: mong muốn ăn Tết nhà ngoại của phụ nữ không xuất phát từ việc chọn bên, mà từ việc chọn cảm giác an toàn cho chính mình.

Chị H. (38 tuổi, Hải Phòng, kết hôn 5 năm): "Tôi không muốn đổi Tết, tôi chỉ muốn đổi vai"

geminigeneratedimagelg8sholg8sholg8s-17697649142421402872511.png

Ảnh minh họa

Chị H. làm việc trong lĩnh vực dịch vụ, lấy chồng xa quê. Suốt 5 năm hôn nhân, gần như năm nào chị cũng ăn Tết nhà nội.

"Nhà chồng tôi không khó. Mọi người tử tế, không ai mắng mỏ hay soi mói. Nhưng Tết ở đó, tôi không thể là chính mình".

Theo lời chị H., cảm giác mệt mỏi không đến từ công việc nặng nhọc, mà từ trạng thái phải luôn 'đúng chuẩn'.

Ở nhà chồng, chị luôn là người: dậy sớm hơn, để ý từng lời ăn tiếng nói, tự động bước vào bếp dù không ai yêu cầu

"Không ai sai tôi, nhưng tôi biết nếu mình không làm thì sẽ có người khác phải làm. Và người đó thường là… tôi".

Ngược lại, ở nhà ngoại, chị được phép: mệt thì nghỉ, cáu thì nói, sai thì được bỏ qua.

"Phụ nữ muốn ăn Tết nhà ngoại không phải vì ở đó sung sướng hơn mà vì ở đó không cần diễn vai người lớn hiểu chuyện".

Anh Minh (40 tuổi, Hà Nội): Khi đàn ông nhận ra Tết của mình và vợ… không giống nhau

Anh Minh từng cho rằng tranh cãi Tết nội – ngoại là chuyện "làm quá".

"Tôi luôn nghĩ đơn giản: ăn Tết ở đâu thì cũng là về nhà, miễn đủ mặt gia đình".

Quan điểm đó chỉ thay đổi khi một năm, anh nghỉ làm sớm hơn thường lệ và ở nhà phụ vợ chuẩn bị Tết.

"Lúc đó tôi mới để ý trong khi tôi chỉ lo phần 'đối ngoại' như tiếp khách, chúc Tết, thì vợ tôi lo toàn bộ phần 'hậu cần' mà không ai gọi tên, chưa kể có lúc tôi say xỉn thì ngoài dọn dẹp cô ấy còn phải chăm sóc tôi".

Anh nhận ra một điều rất rõ: Tết của đàn ông là thời gian nghỉ. Tết của phụ nữ là chuỗi trách nhiệm kéo dài.

"Tôi hỏi vợ vì sao muốn ăn Tết nhà ngoại. Cô ấy nói: 'Ở đó em không phải nghĩ trước, nghĩ sau'. Câu đó khiến tôi thấy mình đã bỏ sót quá nhiều".

Cô T. (65 tuổi, TP.HCM): "Tết không phải để giữ con dâu, mà để giữ gia đình"

Là mẹ chồng của hai con dâu, cô T. chủ động đề nghị các con chia Tết: Giao thừa nhà nội, mùng 1–2 về ngoại.

"Tôi từng làm dâu. Tôi hiểu cảm giác Tết là lúc người ta mệt nhất nhưng lại phải vui nhất".

Theo cô, nhiều gia đình vô tình đặt con dâu vào thế khó: về nội thì mang tiếng bỏ ngoại, về ngoại thì bị xem là không trọn đạo.

"Trong khi bản chất vấn đề không phải là bên nào hơn mà là phụ nữ không có nơi nào được nghỉ thật sự".

Cô T. nói một câu khiến nhiều người giật mình: "Nếu con dâu không muốn ăn Tết nhà nội, đôi khi không phải vì nhà nội chưa đủ tốt, mà vì xã hội vẫn mặc định họ phải gánh phần nặng hơn".

geminigeneratedimagecg6v4rcg6v4rcg6v-176976540069475015696.png

Ảnh minh họa

Lý do thật sự nằm ở đâu?

Ba câu chuyện, ba thế hệ, góc nhìn nhưng cùng chỉ ra một điểm chung: Phụ nữ muốn ăn Tết nhà ngoại vì đó là nơi họ được quay lại vị trí 'được chăm sóc', không phải 'người chăm sóc'.

Đó không phải là sự phản kháng truyền thống cũng không phải sự so đo nội – ngoại mà là nhu cầu rất con người: được nghỉ ngơi cả về thể chất lẫn tinh thần, trong đúng vài ngày hiếm hoi của một năm.

Tết sẽ nhẹ hơn nếu được nhìn lại từ đây. Có lẽ, thay vì hỏi "Tết nội hay Tết ngoại?", câu hỏi nên là: Ở đâu, người phụ nữ trong gia đình được là chính mình nhất?

Bởi khi người phụ nữ nhẹ lòng, Tết tự khắc sẽ ấm hơn dù là ở nội hay ngoại.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022