Trong bữa cơm gia đình, chồng tôi – Cao Bằng nhẹ nhàng nói: "Tiền thưởng cuối năm 300 nghìn tệ (1,1 tỷ đồng), em chuyển trước cho Tiểu Phi đi".

Mẹ chồng lập tức chen vào, giọng gay gắt:

"300 nghìn gì chứ? Mẹ nghe nói công ty con làm ăn tốt, thưởng đến 3 triệu tệ. Tiểu Phi đang thiếu đúng khoản đó để mua nhà, làm chị dâu thì phải giúp chứ!".

Tôi khựng tay cầm đũa, nhìn ba người trước mặt gương mặt đầy vẻ đương nhiên và áp đặt trong lòng dậy lên cảm giác buồn nôn. Nhưng rồi tôi mỉm cười, gật đầu và chuyển khoản ngay trước mặt họ.

b915f9b4c2ee247ec6752fe7807a4d85-1771002549915-177100255081298917134.jpg

Tranh minh họa

Ba năm hôn nhân và hai chữ "gia đình"

Mẹ chồng vui mừng ra mặt, liên tục khen tôi biết điều. Em chồng tỏ rõ sự đắc ý. Còn chồng tôi thở phào, nâng ly rượu an ủi:

"Em chịu thiệt rồi. Nhưng Tiểu Phi sắp kết hôn, không có nhà thì nhà gái không đồng ý. Chúng ta là người một nhà, chuyện của nó cũng là chuyện của mình".

Ba chữ "người một nhà" ấy, tôi đã nghe đến chối cả tai.

Tiền lương của tôi bị coi là tiền chung, phải dùng để trả khoản vay nhà của gia đình chồng. Chiếc xe tôi mua cũng bị em chồng tùy tiện sử dụng. Và giờ đây, khoản tiền thưởng 3 triệu tệ (hơn 11 tỷ đồng) thành quả của những đêm thức trắng, của dự án lớn nhất trong lịch sử công ty lại trở thành tiền mua nhà cho em chồng.

Không ai hỏi tôi số tiền ấy có ý nghĩa thế nào.

Không ai nhớ cha mẹ tôi đang bệnh nặng, chi phí điều trị mỗi tháng vô cùng lớn.

Không ai quan tâm tôi từng kiệt sức, thậm chí xuất huyết dạ dày vì công việc.

Trong mắt họ, chỉ có tiền.

Đêm đó, chồng tôi tiếp tục yêu cầu tôi thông cảm, khẳng định khoản tiền này chỉ là "cho em trai mượn tạm". Nhưng tôi hiểu, lời hứa ấy chẳng có cơ sở.

Mâu thuẫn âm thầm và kế hoạch phản công

Sáng hôm sau, cả gia đình hớn hở bàn chuyện đi xem nhà. Họ còn yêu cầu tôi nghỉ làm để đi cùng. Khi tôi từ chối, mẹ chồng tỏ thái độ khó chịu, em chồng mỉa mai, còn chồng tôi trách tôi làm mất mặt gia đình.

Tôi lặng lẽ rời khỏi nhà, gọi điện cho luật sư, nói rằng mọi thứ đã chuẩn bị xong. Một vở kịch thực sự mới chỉ bắt đầu.

3d57553d2c57ee9a180a58d4006cddfa-1771002586138-17710025864071384232850.jpg

Tranh minh họa

Tại trung tâm bán nhà cao cấp, gia đình chồng tôi chọn ngay căn hộ 140m². Họ thúc giục chồng tôi đặt cọc 500 nghìn tệ (1,8 tỷ đồng). Anh ta tự tin rút chiếc thẻ chứa toàn bộ số tiền tôi vừa chuyển.

Nhưng máy thanh toán liên tục báo lỗi.

Nhân viên thử nhiều lần vẫn thất bại. Trước ánh mắt dò xét của mọi người, chồng tôi gọi điện cho ngân hàng và nhận được câu trả lời khiến anh ta chết lặng: Toàn bộ tài khoản đã bị phong tỏa do phát hiện giao dịch bất thường, liên quan cơ chế kiểm soát rủi ro tài chính.

Ngay sau đó, tin nhắn ngân hàng xác nhận việc khóa tài khoản được gửi đến.

Mẹ chồng và em chồng hoảng loạn, lập tức đổ lỗi cho tôi. Chồng tôi bừng bừng tức giận, tin rằng tôi đứng sau tất cả. Anh ta lập tức bỏ về nhà để tìm tôi đối chất.

Nhưng lúc ấy, mọi thứ đã nằm trong kế hoạch của tôi. Những tháng ngày nhẫn nhịn, chịu đựng và bị xem thường cuối cùng đã đi đến giới hạn. Cuộc chiến giành lại quyền kiểm soát cuộc đời mình, tôi đã chuẩn bị từ trước.

Có lẽ trong đời người, điều khó nhất không phải là gặp đúng người, mà là học cách trân trọng người đang ở bên mình. Tình cảm vốn không chỉ được nuôi dưỡng bằng những lời hứa hẹn, mà bằng sự bao dung, thấu hiểu và những lựa chọn âm thầm mỗi ngày. Khi con người ta biết đặt mình vào vị trí của đối phương, những mâu thuẫn tưởng chừng không thể hóa giải lại trở thành bài học giúp tình yêu trưởng thành hơn. Hôn nhân hay tình yêu, suy cho cùng, đều là hành trình hai người cùng học cách lớn lên. Và chỉ khi còn muốn nắm tay nhau đi tiếp, mọi khó khăn mới thực sự có ý nghĩa.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022