Bà Ly, 70 tuổi, ở Trung Quốc, từng là nhân viên tài chính giỏi, bà sớm hình thành thói quen sống kỷ luật, tiết chế chi tiêu và đầu tư thận trọng. Nhờ vậy, sau khi nghỉ hưu, bà không chỉ đủ sống mà còn duy trì được nguồn thu ổn định từ các khoản đầu tư sinh lời.
Mỗi tháng, chỉ dựa vào tiền lãi, bà Ly vẫn thoải mái đi du lịch, xem phim, ăn uống theo sở thích.
Cuộc sống nghỉ hưu của bà không xa hoa nhưng đầy đủ, quan trọng hơn là tự chủ và nhẹ nhõm, điều mà bà cho rằng quý giá hơn mọi tài sản vật chất.
Bước ngoặt sau nghỉ hưu
Một năm trước, trước lời mời tha thiết của con gái, bà Ly quyết định rời căn nhà quen thuộc để chuyển về sống chung với con cháu.
Khi ấy, bà nghĩ rằng ở gần gia đình sẽ ấm áp hơn, thuận tiện chăm sóc nhau khi tuổi già sức yếu.
Đó là lựa chọn mà nhiều người cho là hợp lý, nhất là với người đã bước vào giai đoạn nghỉ hưu.
Thời gian đầu, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Con cháu quan tâm, chăm sóc chu đáo, từ bữa ăn đến sinh hoạt hằng ngày.
Bà Ly từng tin rằng quyết định này sẽ giúp tuổi nghỉ hưu của mình thêm trọn vẹn.
Cuộc sống nghỉ hưu vốn nên là giai đoạn nghỉ ngơi, thì với bà Ly lại trở thành chuỗi ngày tất bật. Ảnh minh họa
Từ người được chăm sóc thành "ô sin" không lương
Thế nhưng, sự quan tâm ban đầu dần phai nhạt theo thời gian. Công việc nhà ngày một nhiều, và gần như mặc nhiên trở thành trách nhiệm của bà.
Nấu ăn, dọn dẹp, trông nom nhà cửa, tất cả đổ dồn lên vai người phụ nữ đã đi qua cả một đời lao động.
Cuộc sống nghỉ hưu vốn nên là giai đoạn nghỉ ngơi, thì với bà Ly lại trở thành chuỗi ngày tất bật.
Bà không còn cảm thấy mình là người đang tận hưởng tuổi già, mà giống như một "người giúp việc" sống trong chính ngôi nhà của con.
Khi mong muốn nghỉ ngơi bị xem là lười biếng
Có những lúc, bà Ly chỉ mong được ra công viên ngồi tắm nắng, hít thở không khí trong lành để tinh thần nhẹ nhõm hơn.
Thế nhưng, ngay cả mong muốn nhỏ bé ấy cũng bị nhìn nhận như sự chểnh mảng, chưa "đóng góp đủ" cho gia đình.
Chính những điều tưởng chừng rất nhỏ đó lại khiến bà dần nhận ra: cuộc sống nghỉ hưu của mình đang bị bó hẹp trong những khuôn khổ không do bà lựa chọn. Sự tự do, điều bà luôn trân trọng, ngày một thu hẹp.
Muốn rời đi nhưng khó xử
Khi ý định chuyển ra ngoài sống riêng, thậm chí là vào viện dưỡng lão, xuất hiện trong suy nghĩ, bà Ly vấp phải sự phản đối quyết liệt từ con gái và con rể.
Họ cho rằng việc bà "chuyển đi giữa chừng" sẽ khiến gia đình buồn lòng, hàng xóm dị nghị, và viện dưỡng lão thì không thể bằng sống cùng người thân.
Ở tuổi nghỉ hưu, khi sức khỏe và tinh thần đều không còn vững vàng như trước, bà Ly hiểu rằng mình khó có thể tranh luận đến cùng.
Bà chọn cách nhẫn nhịn, bởi nỗi lo rất thực tế nếu xảy ra mâu thuẫn, ai sẽ là người bên cạnh khi bà ốm đau?
Sống trong nhà con nhưng không còn là chính mình
Với bà Ly, điều đau lòng nhất không phải là phải làm việc nhà, mà là cảm giác không được sống đúng nghĩa trong chính cuộc sống của mình.
Dù mối quan hệ cha mẹ – con cái có tốt đẹp đến đâu, khi sống chung, người lớn tuổi thường là người phải điều chỉnh, phải nhường nhịn và thích nghi.
Cuộc sống nghỉ hưu, thay vì nhẹ nhàng và an yên, lại trở nên chật chội cả về không gian lẫn tinh thần. Đó là dạng bất hạnh âm thầm mà nhiều người già gặp phải nhưng hiếm khi nói ra.
Nghỉ hưu hạnh phúc là được sống theo cách mình chọn
Từ câu chuyện của mình, bà Ly gửi gắm một bài học quan trọng: khi còn minh mẫn và đủ khả năng tài chính, người cao tuổi nên giữ quyền sống độc lập.
Dù là ở nhà riêng hay lựa chọn viện dưỡng lão phù hợp, điều quan trọng nhất của tuổi nghỉ hưu là được tự chủ và được tôn trọng.
Việc hy sinh sự thoải mái cá nhân chỉ để giữ hòa khí hoặc vì thể diện cho con cái đôi khi lại khiến những năm tháng cuối đời trở nên nặng nề hơn.
Như bà Ly từng nói, hạnh phúc lớn nhất của tuổi nghỉ hưu không nằm ở việc sống cùng con cháu, mà ở việc vẫn được quyết định cuộc sống của chính mình.
Một căn nhà nhỏ nhưng là không gian riêng, một nhịp sống chậm nhưng tự do, đôi khi lại mang đến sự bình yên thật sự.
Câu chuyện của bà Ly không chỉ là trải nghiệm cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng với nhiều gia đình, nghỉ hưu không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà còn là quyền được sống, được tôn trọng và được an yên đúng nghĩa.
Nghỉ hưu đừng lo nghĩ về điều này: Bí quyết sống nhẹ nhõm của nữ giảng viênGĐXH - Với nhiều người, mức lương hưu 37 triệu đồng chỉ đủ chi tiêu, nhưng với bà số tiền ấy lại đủ cho cả một năm sống an yên, khỏe mạnh và không lo nghĩ.



































