Tôi ngồi thẫn thờ trước gương, nhìn người phụ nữ trong đó mà không dám tin là chính mình. Mới 32 tuổi, nhưng khóe mắt tôi đã đầy nếp nhăn, da sạm đen, mái tóc xơ xác buộc vội. 6 năm qua, tôi đã quên mất cách soi gương, quên mất cách yêu bản thân, chỉ biết lao đầu vào kiếm tiền như một con thiêu thân. Tất cả là vì món nợ khổng lồ mà chồng tôi mang về sau một lần "khởi nghiệp" thất bại.

Ngày ấy, khi anh báo tin vỡ nợ gần 3 tỷ đồng vì tin bạn, trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Khi đó, con gái đầu lòng mới tròn 1 tuổi. Bố mẹ hai bên đều khuyên tôi nên buông tay vì số nợ quá lớn, vượt quá khả năng chi trả của một cặp vợ chồng công chức bình thường. Nhưng nhìn anh tiều tụy, quỳ xuống khóc lóc hứa sẽ làm lại cuộc đời, lòng tôi lại mềm nhũn. Tôi nghĩ, vợ chồng là nghĩa tào khang, hoạn nạn mới cần có nhau.

Vậy là tôi gồng mình lên. Ban ngày tôi làm kế toán ở công ty, tối về tranh thủ bán hàng online, nhận thêm sổ sách về làm đến 2-3 giờ sáng. Cuối tuần, tôi gửi con cho bà ngoại để đi làm giúp việc theo giờ cho những căn hộ cao cấp. Có những ngày, tôi mệt đến mức vừa chan cơm vừa ngủ gật, nhưng chỉ cần nghĩ đến con số nợ đang vơi dần, tôi lại tự tát vào mặt mình cho tỉnh táo để làm tiếp.

Trong 6 năm ấy, chồng tôi làm gì? Anh suy sụp, chán nản và sống dựa vào đồng lương ít ỏi từ công việc bảo vệ mà anh miễn cưỡng xin được. Anh mặc cảm, nên về nhà thường xuyên cáu gắt. Tôi nhịn hết. Tôi tự nhủ đàn ông sĩ diện cao, sa cơ lỡ vận nên tâm lý bất ổn là bình thường. Tôi không dám mua một thỏi son, không dám đi đám cưới bạn bè, đến cái áo ngực rách gọng cũng khâu lại để mặc. Mọi đồng tiền làm ra đều dồn vào trả lãi và gốc.

Hôm qua, sau 6 năm dài đằng đẵng, tôi chuyển khoản món tiền cuối cùng cho chủ nợ. Cảm giác nhẹ bẫng như trút được tảng đá ngàn cân. Tôi xin nghỉ làm sớm, đi chợ mua một con vịt quay và vài lon bia – món mà chồng tôi rất thích – để ăn mừng ngày gia đình thoát kiếp "con nợ".

Bữa cơm diễn ra trong không khí trầm lắng lạ thường. Tôi hào hứng kể về dự định sắp tới, rằng chúng tôi sẽ bắt đầu tiết kiệm lại, sẽ sửa sang cái nhà dột nát, và tôi sẽ đi làm tóc, mua vài bộ váy mới.

Chồng tôi uống hết lon bia, đặt mạnh xuống bàn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người. Anh không hề vui mừng, cũng chẳng có lấy một cái nắm tay cảm ơn vợ.

6-nam-cong-lung-ganh-no-vo-nga-quy-khi-chong-buong-cau-phu-phang-dspl-20043892-1768441279416-1768441279993922089954.jpg

Ảnh minh họa

– "Trả hết nợ rồi thì tốt. Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây thôi," anh nói ráo hoảnh.

Tôi tưởng mình nghe nhầm, lắp bắp hỏi lại: "Anh nói gì cơ? Dừng lại là sao?"

Anh ta đứng dậy, chỉ tay vào mặt tôi – khuôn mặt mộc mạc, hốc hác vì sương gió: – "Cô nhìn lại mình trong gương đi. 6 năm nay tôi sống với cô vì trách nhiệm, vì cô đang trả nợ thay tôi nên tôi phải nhịn. Nhưng giờ tôi hết nợ rồi, tôi cần làm lại sự nghiệp, cần một người vợ biết giao tiếp, xinh đẹp để tôi còn nở mày nở mặt. Còn cô? Cô nhìn xem, cô lam lũ, luộm thuộm, giờ đi cạnh tôi người ta tưởng cô là mẹ tôi chứ không phải vợ. Tôi chán ngấy cái cảnh về nhà nhìn thấy bộ mặt khắc khổ của cô rồi."

Tai tôi ù đi, bát cơm trên tay rơi xuống vỡ tan tành. Những lời nói ấy như ngàn mũi kim đâm nát trái tim tôi. Hóa ra, sự hy sinh, tần tảo sớm hôm, bán rẻ thanh xuân của tôi trong mắt anh chỉ là sự "lam lũ, luộm thuộm" đáng xấu hổ. Hóa ra, anh "nhịn" tôi chỉ vì tôi là cái máy trả nợ. Khi cái máy đó xong việc, anh muốn đá đi để tìm một món trang sức mới lấp lánh hơn.

Tôi không khóc nổi. Nước mắt dường như đã cạn khô trong 6 năm qua rồi. Tôi nhìn người đàn ông mình từng sống chết bảo vệ, từng chống lại cả gia đình để ở bên, giờ đây hiện nguyên hình là một kẻ bạc bẽo, vong ân bội nghĩa.

Tôi đứng dậy, bình tĩnh đến lạ lùng: "Được, anh muốn ly hôn thì tôi ký. Nhưng anh hãy nhớ, người đàn bà dám hy sinh tất cả để cứu anh khỏi vũng bùn, thì cũng đủ bản lĩnh để đạp đổ tất cả và sống tốt hơn anh gấp vạn lần. Anh chê tôi già xấu, nhưng cái xấu của tôi là huân chương cho sự tử tế, còn cái đẹp đẽ anh đang muốn hướng tới, nó được xây trên sự tàn nhẫn và vô liêm sỉ."

* Tâm sự của độc giả

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022