
GĐXH - Người phụ nữ ra ngân hàng gửi tiết kiệm 34 tỷ đồng nhưng chỉ còn 200.000 đồng sau 3 tháng, điều lạ là ngân hàng không nhận trách nhiệm nhưng cũng không đưa ra lời giải thích hợp lý nào.
Người đàn ông gửi tiết kiệm 67 tỷ đồng, 5 năm sau đi rút chỉ còn 120 nghìn

Hình minh họa.
Do yêu cầu công việc, ông Lưu đã sống ở nước ngoài trong suốt nhiều năm. 5 năm trước, ông gửi 19 triệu NDT (~67 tỷ đồng) vào một ngân hàng trong nước với kỳ hạn 5 năm. Năm năm sau, khi quay trở lại, ông Lưu tá hỏa khi ngân hàng thông báo số dư tài khoản chỉ còn vỏn vẹn 34 NDT (khoảng 120 nghìn đồng).
Ông yêu cầu phía ngân hàng phải có lời giải thích thỏa đáng. Tuy nhiên, phía ngân hàng lại khẳng định mọi hoạt động giao dịch trên tài khoản của ông đều diễn ra bình thường và họ không chịu trách nhiệm cho việc này.
Khi bảng sao kê được in ra, ông Lưu chết lặng: Một danh sách dài dằng dặc các giao dịch với giá trị hàng chục ngàn đến hàng triệu NDT. Sau một hồi rà soát, ông ước tính đã có hàng trăm giao dịch được thực hiện, bao gồm chuyển khoản và mua bán cổ phiếu, quỹ đầu tư.
Cầm bảng sao kê, ông Lưu hỏi nhân viên ngân hàng: "Những giao dịch này là do ai thực hiện? Tôi chưa từng động đến thẻ này, tại sao tiền lại bị tiêu sạch?"
Nhân viên kiểm tra cẩn thận và xác nhận rằng tất cả các giao dịch đều hợp lệ, đúng quy trình và không có dấu hiệu gian lận. Họ khẳng định rằng ngân hàng không chịu trách nhiệm về vấn đề này.
Ông Lưu hoàn toàn bối rối. Rõ ràng, 5 năm trước ông đã gửi 19 triệu NDT vào tài khoản tiết kiệm có kỳ hạn, rồi sang Mexico làm việc. Nay trở về, số tiền ấy đã biến mất không dấu vết. Điều gì đã xảy ra?
Ông tiếp tục tìm đến ban lãnh đạo ngân hàng, thậm chí là giám đốc chi nhánh, nhưng tất cả chỉ nhận được cùng một câu trả lời: "Tất cả giao dịch đều hợp lệ và ngân hàng không liên quan".
Càng tìm hiểu, ông càng bị từ chối. Thậm chí, giám đốc chi nhánh còn cố tình lảng tránh mỗi khi thấy ông xuất hiện. Không thể chấp nhận được chuyện này, ông Lưu quyết định nhờ gia đình giúp đỡ.
Gia đình ông Lưu tức giận kéo đến ngân hàng, yêu cầu lời giải thích. Nhưng nhân viên ngân hàng, dường như đã được đào tạo kỹ lưỡng, chỉ lặp lại những câu trả lời có sẵn mà không đưa ra bất kỳ thông tin cụ thể nào.
Cảnh sát điều tra hé lộ thủ phạm không ngờ

Hình minh họa. Ảnh: 163
Trước thái độ thờ ơ của phía ngân hàng, ông Lưu đã quyết định báo cảnh sát. Khi cảnh sát đến ngân hàng điều tra, họ hợp tác và sẵn sàng cung cấp thông tin.
Sau quá trình điều tra kỹ lưỡng, sự thật cuối cùng cũng được phơi bày: tài khoản ngân hàng này không đứng tên ông Lưu mà đứng tên vợ ông – bà Vương. Hơn nữa, bà Vương còn biết mật khẩu tài khoản. Điều này có nghĩa là, nếu tất cả các giao dịch là hợp lệ thì người duy nhất có thể rút tiền chính là bà Vương.
Ông không thể tin rằng chính vợ mình đã tiêu hết số tiền ấy. Nhưng sự thật còn nghiệt ngã hơn: Người đã tiêu số tiền này không phải bà Vương, mà là em trai bà.
Hóa ra, em trai của bà Vương – người đang làm việc tại chính ngân hàng này với vị trí quản lý khách hàng – đã biết về khoản tiền gửi 19 triệu NDT. Hắn ta thuyết phục chị gái đưa mình toàn quyền sử dụng số tiền với lời hứa hẹn sẽ đầu tư sinh lời.
Tuy nhiên, thay vì đầu tư có kế hoạch, hắn lại lao vào mua cổ phiếu và quỹ đầu tư một cách mù quáng. Khi thua lỗ, hắn tiếp tục đầu tư với hy vọng gỡ gạc. Kết quả, toàn bộ số tiền bị tiêu sạch, chỉ còn lại 34 NDT.
Khi sự việc vỡ lở, bà Vương hối hận nhưng đã quá muộn. Em trai bà thì thản nhiên nói: "Em cũng đâu cố ý. Lúc đầu em cũng kiếm được mà, ai ngờ sau này lỗ. Em không cố ý lấy tiền của anh đâu!"
Không thể chấp nhận, ông Lưu kiện cả em vợ lẫn ngân hàng ra tòa. Tuy nhiên, ngân hàng không chịu trách nhiệm vì các giao dịch hoàn toàn hợp lệ.
Tòa án tuyên án em vợ ông phải bồi thường 19 triệu NDT và chịu phạt 100.000 NDT (~353 triệu đồng). Nhưng ông Lưu hiểu rằng số tiền này khó có thể lấy lại được.
Vụ việc khiến quan hệ giữa ông và gia đình vợ trở nên căng thẳng. Ông nhấn mạnh với vợ: "Sau này, tuyệt đối không được đưa tiền cho em trai cô nữa!"
Bà Vương đồng ý, nhưng trong lòng bà vẫn biết rằng, nếu em trai thực sự gặp khó khăn, bà khó mà từ chối giúp đỡ. Đây là bài học cho tất cả mọi người, không được chủ quan giao phó tài sản của mình cho người không đủ tín nhiệm.