Tôi chọn một căn hộ tầng một có sân, vì nghĩ rằng mình đang mua một phong cách sống, không chỉ là một chỗ ở.

Trong tưởng tượng của tôi, cuộc sống ấy rất đẹp: sáng mở cửa là thấy nắng, chiều ngồi uống trà trong sân, cuối tuần trồng hoa, nuôi chó, sống chậm lại giữa thành phố. Hàng xóm ban đầu cũng khen: “Chọn thế này là khôn đấy”. Tôi từng nghĩ mình đã quyết định quá đúng.
Sáu tháng sau, tôi là người đầu tiên bật khóc khi cố gắng bán lại căn nhà đó.
Sự riêng tư - thứ biến mất nhanh nhất

Những ngày đầu chuyển đến, mọi thứ khá ổn. Phơi quần áo ngoài sân rất tiện, bạn bè ghé chơi đều trầm trồ: “Cảm giác như nhà vườn”. Tôi cũng từng tự hào về lựa chọn của mình.
Nhưng chỉ sau vài tuần, tôi nhận ra sân nhà không thuộc về riêng mình như tưởng tượng. Sân thông thẳng ra lối đi chung của khu dân cư. Người qua lại nhìn vào như một phản xạ tự nhiên: có người tò mò, có người chỉ trỏ, có người đứng lại nói chuyện ngay sát hàng rào. Ngồi uống cà phê ngoài sân bỗng trở thành việc… phải canh chừng ánh mắt xung quanh.
Tiếng ồn cũng là cú sốc lớn. Trẻ con chạy nhảy từ sáng sớm, người tập thể dục, người dắt chó đi dạo. Sáu giờ sáng cuối tuần, tôi tỉnh giấc vì tiếng nói cười ngay trước cửa nhà. Khái niệm “ngủ nướng” biến mất hoàn toàn.
Độ ẩm và muỗi: Combo phá hỏng mùa hè

Nếu phải chọn ra điều tệ nhất khi ở tầng trệt, với tôi đó là độ ẩm. Vào mùa nồm, tường nhà rịn nước, sàn gỗ bong mép, tủ quần áo ám mùi mốc. Máy hút ẩm chạy cả ngày nhưng chỉ như “muối bỏ bể”.
Sân nối với thảm cỏ chung nên muỗi, ruồi, côn trùng xuất hiện liên tục. Ban đêm không dám mở cửa sổ, ngủ phải đốt nhang đuổi muỗi. Có hôm đang nấu ăn thì côn trùng bay thẳng vào bếp. Những chậu cây tôi trồng không phát triển như mơ ước, mà chủ yếu là… cỏ dại và sâu bọ.
Mỗi trận mưa lớn, sân lại đọng nước. Tôi đã làm hỏng vài đôi giày chỉ vì nghĩ “ra sân một lát thôi”.
An ninh: Nỗi lo âm ỉ mỗi đêm

Người ta hay nói tầng trệt tiện, nhưng ít ai nói rõ: đó cũng là tầng kém an toàn nhất. Hàng rào sân chỉ là sắt thấp. Có những tối đèn đường tắt, cả khoảng sân tối mịt, tôi phải kiểm tra cửa liên tục.
Người thân lớn tuổi không dám ở nhà một mình. Ban đêm, tôi khóa hai lớp cửa, lắp camera, gắn chuông báo động nhưng cảm giác bất an không vì thế mà giảm đi. Khi xe điện của hàng xóm bị mất trộm, ban quản lý chỉ nói một câu: “Tầng trệt rủi ro cao”.
Lúc đó tôi mới hiểu: an ninh không chỉ là thiết bị, mà là cảm giác yên tâm khi sống.
Sân vườn không lãng mạn như trên ảnh
Trước khi mua nhà, tôi từng tưởng tượng cuối tuần ngồi giữa vườn, uống trà, đọc sách. Thực tế là: cắt cỏ, quét lá, nhặt rác.
Cỏ dại mọc nhanh hơn hoa. Lá rụng phủ kín sân theo mùa. Có lúc hàng xóm tiện tay vứt đồ sang góc vườn. Tôi phản ánh nhiều lần nhưng không được xử lý triệt để. Thay vì thư giãn, tôi kiệt sức vì dọn dẹp. Sân vườn từ chỗ mơ ước trở thành một “kho việc không tên”.
Ánh sáng và thông gió: Cú hụt lớn
Tôi từng nghĩ tầng trệt sẽ mát và sáng. Nhưng thực tế, cây lớn phía trước che nắng, sân bị bao quanh, nhà lúc nào cũng âm u. Mùa đông lạnh hơn hẳn các tầng trên. Chăn ga phải mang lên tầng cao phơi nhờ.
Thông gió chéo - thứ tôi từng kỳ vọng - gần như không tồn tại. Cửa sổ đều hướng ra sân kín, không có dòng khí lưu thông. Mùa hè, nhà ngột ngạt hơn tôi tưởng rất nhiều.
Quan hệ hàng xóm và quản lý: Càng ở càng mệt
Có sân, nhưng mọi thứ đều phải xin phép: trồng cây gì, đặt đồ ra sao. Chỉ cần để đồ không đúng quy định là bị chụp ảnh, nhắc nhở. Chó mèo trong khu đi vệ sinh sát sân nhà, nhắc thì dễ mất lòng, không nhắc thì khó chịu.
Tiếng động trong nhà dễ vọng ra ngoài, hàng xóm nghe rõ. Sự riêng tư ngày càng ít, quan hệ dần trở nên căng thẳng.
Cú sốc cuối cùng: Bán lại gần như bất khả thi

Điều đau nhất là khi tôi quyết định bán. Tôi từng nghĩ căn hộ tầng trệt có sân “đang hot”. Nhưng thực tế phũ phàng: người xem nhà lắc đầu ngay khi nghe đến tầng trệt.
Môi giới dẫn khách đến vài lần. Lý do từ chối rất giống nhau: không an toàn, ẩm thấp, nhiều việc, khó bảo trì. Người trẻ không thích, người lớn tuổi thì sợ. Tôi rao giá thấp hơn tầng trên, vẫn không ai chốt.
Lúc đó, tôi mới thực sự hối hận vì đã không nghe lời khuyên ban đầu.
Bài học sau sáu tháng sống “trả giá”
Mua nhà không chỉ là mua không gian, mà là mua những rắc rối đi kèm. Sân càng rộng, việc càng nhiều. Thứ bạn trả giá không chỉ là tiền, mà là thời gian, sức lực và sự bình yên tinh thần.
Hiện tại, tôi chỉ mong bán được căn nhà này sớm, dù lỗ một chút cũng chấp nhận. Có những trải nghiệm, đắt nhất không phải vì tiền – mà vì mình đã tin sai.
Nếu bạn đang cân nhắc mua căn hộ tầng trệt có sân, hãy nghe thật kỹ những người đã từng sống ở đó. Có những điều, chỉ khi dọn vào ở rồi, bạn mới hiểu: đẹp trên ảnh chưa chắc đã là cuộc sống mình chịu đựng được mỗi ngày.



































