Chúng ta thường quan niệm ngày ông Công ông Táo là phải lễ lạt tươm tất, vàng mã đốt càng nhiều thì lòng thành càng lớn, các Ngài mới "nói tốt" cho gia chủ. Nhưng giữa nhịp sống hối hả này, có bao giờ bạn tự hỏi: Điều gì mới thực sự khiến một ngôi nhà trở nên ấm áp và đáng sống? Năm nay, thay vì cuốn theo đám đông đốt hàng tập tiền vàng đỏ rực, tôi chọn ngồi xuống cùng con, làm những việc nhỏ bé nhưng mang năng lượng chữa lành, để ngày tiễn Táo quân trở thành một ký ức dịu dàng và ý nghĩa nhất trong tuổi thơ con.

ong-cong-ong-tao-23-thang-chap-afamily-1-17701956276201940942587-1770197632836-1770197633025791019281.png

Khi nghi thức không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà ở sự buông bỏ và sẻ chia

Tôi vẫn nhớ những ngày 23 tháng Chạp của tuổi thơ, ký ức luôn ngập trong mùi nhang khói và cái nóng hầm hập của những chiếc lò hóa vàng. Mẹ tôi, cũng như bao người phụ nữ truyền thống khác, tất bật từ tờ mờ sáng, lo mâm cúng, lo mua cá chép, và đặc biệt là lo những bộ mũ áo, hài hia giấy sặc sỡ. Chúng tôi lớn lên với niềm tin mặc định rằng, ông Táo cần "phương tiện" và "lệ phí" thì mới lên chầu trời suôn sẻ được. 

Nhưng rồi, khi chính mình trở thành một người mẹ, đứng giữa căn bếp nhỏ bộn bề những ngày giáp Tết, tôi chợt nhận ra: Ông Táo đâu phải là một vị quan cần hối lộ, ông là vị thần cai quản sự ấm êm của gia đình. Và thứ ông cần mang đi báo cáo, đâu phải là tro tàn của giấy tiền, mà là sinh khí của ngôi nhà ấy trong suốt một năm qua.

ong-cong-ong-tao-23-thang-chap-afamily-3-17701956276931301493266-1770197633680-1770197633833757620578.jpg

Dọn dẹp nhà cửa, dọn dẹp tâm hồn - Bài học đầu tiên về sự trân trọng

Thay vì dành cả buổi sáng để canh lửa hóa vàng, tôi rủ con cùng dọn dẹp lại căn bếp và phòng khách. Tôi nói với con rằng: "Ông Táo thích sạch sẽ lắm, nhà mình sạch thì ông mới vui vẻ lên đường". Chúng tôi không coi đó là việc nhà nặng nhọc, mà biến nó thành một trò chơi "tạm biệt đồ cũ". Tôi dạy con cách lau chùi từng chiếc kệ, sắp xếp lại những món đồ chơi đã lâu không đụng tới. 

Trong lúc làm, tôi thủ thỉ với con về lòng biết ơn. Biết ơn căn bếp đã đỏ lửa nấu những bữa cơm ngon, biết ơn ngôi nhà đã che mưa chắn gió. Việc lau dọn ngày 23 tháng Chạp không chỉ là làm sạch bụi bẩn vật lý, mà là cách hai mẹ con cùng gột rửa những năng lượng trì trệ, những bực dọc, mệt mỏi của năm cũ. Khi đứa trẻ học được cách trân trọng từng góc nhỏ trong nhà, tâm hồn con cũng tự nhiên sáng sủa, ngăn nắp hơn. Đó chẳng phải là điều tốt đẹp nhất để ông Táo nhìn thấy hay sao?

ong-cong-ong-tao-23-thang-chap-afamily-1-17701956276962052855768-1770197634697-1770197634861919384006.jpg

"Thả" lòng tốt thay vì chỉ thả cá chép

Năm nay, tôi cùng con thực hiện một dự án nhỏ mang tên "Chiếc hộp sẻ chia". Thay vì mua thật nhiều vàng mã để đốt đi một cách lãng phí, tôi khuyến khích con chọn ra những bộ quần áo con đã mặc chật, những cuốn sách con đã đọc xong, hay những món đồ chơi con không còn dùng nữa nhưng vẫn còn tốt. Chúng tôi cùng nhau gấp gọn, đóng gói cẩn thận để gửi tặng cho những bạn nhỏ khó khăn hơn. 

Tôi giải thích cho con hiểu rằng, ông Táo sẽ cưỡi lên "lòng tốt" của chúng ta để bay về trời. Những món đồ này, khi đến tay người cần nó, sẽ mang theo niềm vui và phước lành. Con trai tôi, từ chỗ tiếc nuối đồ chơi cũ, đã hào hứng dán từng chiếc nhãn lên hộp quà. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy con học được bài học về sự buông bỏ và sẻ chia một cách tự nhiên nhất. Tiễn ông Táo không chỉ là nghi thức tâm linh, mà là dịp để gieo vào lòng con trẻ hạt mầm của sự nhân ái.

ong-cong-ong-tao-23-thang-chap-afamily-2-1770195627685778846831-1770197637129-1770197637296752909159.jpg

Báo cáo bằng tiếng cười, không phải bằng khói bụi

Buổi tối ngày 23, thay vì mệt nhoài vì dọn dẹp tàn tro vàng mã, gia đình tôi quây quần bên mâm cơm tất niên sớm. Không khí trong nhà nhẹ bẫng, thơm mùi mùi già và tiếng cười nói rộn ràng. Tôi tin rằng, bản báo cáo của Táo quân nhà mình năm nay sẽ rất khác. Sẽ không có dòng nào ghi về việc gia chủ đốt bao nhiêu tiền âm phủ, mà sẽ là những dòng ghi chép về nụ cười của con khi chia sẻ đồ chơi, về sự kiên nhẫn của mẹ khi cùng con lau dọn, về sự gắn kết của cả nhà trong những ngày cuối năm. Đó mới là "lễ vật" quý giá nhất.

Cuộc sống hiện đại đã đủ xô bồ, việc giữ gìn truyền thống là đáng quý, nhưng giữ gìn thế nào để nó trở thành nét đẹp văn hóa nuôi dưỡng tâm hồn con trẻ mới là điều quan trọng. Bớt đi một chút khói bụi, thêm vào một chút yêu thương và sẻ chia, ngày Tết ông Công ông Táo sẽ trở nên nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn biết bao nhiêu. Hãy để con trẻ hiểu rằng, thần linh luôn chứng giám cho tấm lòng thiện lương, chứ không phải những hình thức phô trương bên ngoài. Và may mắn, tài lộc trong năm mới, thực ra đều khởi nguồn từ chính sự bình an trong tâm và nếp nhà ấm áp mà chúng ta vun vén hôm nay.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022