Trái với những gì dư luận thường lầm tưởng, hầu hết phụ huynh tìm đến các chuyên gia tâm lý không phải vì họ bỏ mặc con cái. Ngược lại, họ mất kết nối vì can thiệp cảnh giác cao độ. Nó xuất phát từ tình yêu chân thành, mong muốn giúp đỡ nhưng ẩn sâu bên trong là nỗi sợ hãi bị "gạt ra rìa" khỏi cuộc đời của đứa con đã trưởng thành.

Tiến sĩ Jeffrey Bernstein, nhà tâm lý học, tác giả cuốn "10 Ngày để con bạn bớt ương bướng" khuyên, nếu con bạn đang loay hoay với những quyết định cuộc đời, hãy cẩn trọng với 3 hành vi dưới đây:

Lo lắng cho cuộc đời con hơn cả chính chúng

Khi cha mẹ rơi vào vòng xoáy "bi quan hóa", họ vô tình tạo ra áp lực đè nặng lên con cái. Những câu hỏi mang tính ám ảnh như: "Nếu nó không xoay xở được thì sao?" hay "Bao giờ nó mới thực sự tự lập?" luôn biểu hiện ra ngoài theo những cách không mong muốn.

Qua kinh nghiệm tư vấn, tiến sĩ Jeffrey Bernstein nhận thấy sự lo lắng thái quá này thường lộ rõ qua giọng điệu gấp gáp, sự sốt sắng quá mức hoặc những tin nhắn dồn dập.

Thực tế, con cái không nghe thấy sự quan tâm trong đó; thứ duy nhất chúng cảm nhận được là "Áp lực".

Untitled-1771671906-1777-1771671983.jpg?w=680&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=bEjD-QrUMKCuK2aBmi0aAQ

Ảnh minh họa: Shutterstock

Vội vàng trấn an khi con không yêu cầu

Khi thấy con gặp trục trặc về tình cảm, tài chính hay công việc, phản ứng bản năng của cha mẹ là vội vàng an ủi và đưa ra giải pháp. Sự vỗ về chỉ có tác dụng khi ở mức độ vừa phải. Nếu lạm dụng, nó khiến người con cảm thấy bị ngộp.

Vấn đề nằm ở chỗ, việc trấn an giúp cha mẹ cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng lại khiến con thấy bị hiểu lầm hoặc coi thường, nhất là khi chúng đang căng thẳng.

Những người con trưởng thành cần không gian để thoát khỏi vòng xoáy tiêu cực hơn là những lời hứa hẹn "mọi chuyện sẽ ổn". Việc can thiệp quá sớm sẽ làm suy yếu bản lĩnh và khả năng tự chủ của con trước sóng gió.

Đóng vai "đội cứu hộ" trong mọi tình huống

Nếu chỉ sống để chờ đợi lần gặp gỡ tiếp theo với con, liên tục nhắc lại những vấn đề cũ hoặc đưa ra lời khuyên mà con không yêu cầu, bạn đang đánh mất sự tôn trọng của chúng.

Khi bị can thiệp quá sâu, con cái có thể vâng lời bề ngoài nhưng trái tim dần khép lại.

Hãy nhớ, bạn là cha mẹ, không phải là đội trưởng đội đặc nhiệm được điều động để "sửa chữa" cuộc đời con. Việc tước đoạt cơ hội học hỏi từ những sai lầm cũng chính là tước đi quyền được trưởng thành của đứa trẻ bạn yêu thương.

Mô hình PACE: Để lùi lại một cách thông minh Trong cuốn sách "Giải phóng con bạn khỏi chứng suy nghĩ quá mức", tiến sĩ Jeffrey Bernstein giới thiệu mô hình PACE để giúp cha mẹ chung sống hòa bình với những đứa con đang bị "tê liệt" vì lo âu:

P (Pause) - Tạm dừng: Khi thấy mình sắp cuốn vào vòng xoáy lo lắng, hãy hít thở sâu, đi bộ hoặc tìm một hình thức phân tâm nhẹ nhàng. Khoảng dừng này giúp bạn lấy lại sự tỉnh táo.

A (Acknowledge) - Thừa nhận: Hãy gọi tên vấn đề. Việc thừa nhận rằng chính bạn hoặc con đang suy nghĩ quá nhiều sẽ giúp bạn chế ngự được nỗi sợ.

C (Curb) - Kiềm chế: Ngừng thôi thúc muốn giải quyết toàn bộ cuộc đời con ngay lập tức. Hãy tự nhắc nhở bản thân rằng sự không chắc chắn là một phần tất yếu của cuộc sống.

E (Execute) - Thực hiện bước tiến nhỏ: Thay vì lo cho con, hãy làm điều gì đó có ích cho chính bạn như dọn dẹp bàn làm việc hoặc gọi điện cho một người bạn. Khi cha mẹ sống tốt cuộc đời mình, con cái sẽ bớt cảm thấy gánh nặng.

Nhật Minh (Theo Psychology Today)

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022