Tôi là người có cả con trai, con gái, con dâu và con rể, sống đủ lâu để hiểu rằng, cách một gia đình đối xử với con dâu thường nói rõ nhất về nền tảng giáo dục của họ. Dù rất có thể họ giỏi "diễn", giỏi che đậy với người ngoài.

Mỗi ngày 1 vài clip trong gia đình ấy được phơi bày. Nếu tôi là bà mẹ có đứa con gái đi lấy chồng phải chịu tột cùng của đau đớn ở chính thời điểm sau sinh - phụ nữ cần được nâng niu nhất chắc tôi ngã khụy mất. 

Tôi đọc rất nhiều bình luận trên MXH họ đều khen nàng dâu giỏi chịu đựng, giỏi nhẫn nhịn. Và cái giá của sự nhẫn nhịn ấy là tự do của hiện tại và chuỗi clip "sôi sục" kia. Cái giá ĐẮT QUÁ con gái ơi!

edit-629272553902169479338063477576016500121757n-1770367580470216010406.jpegedit-6284252119021697293380383339913884469041368n-1770367732398740146382.jpeg
6283462421602549177738163619481413270055430n-17703654818792143956260.jpg

Cả nhà họ đoàn kết và giống nhau đến đáng sợ!

"Nhà dột từ nóc" hay "đúc đổ 1 khuôn"?

Điều gây ám ảnh trong sự việc vừa qua không chỉ nằm ở những câu nói, mà ở sự đồng nhất trong giọng điệu. Từ bố chồng, mẹ chồng đến người chồng đều sử dụng cùng một cách giao tiếp: chỉ tay, xưng "mày – tao", sỉ vả và áp đặt. Gia đình ấy, họ giống nhau đến đáng sợ.

Khi một kiểu ứng xử lặp lại ở nhiều người trong cùng một gia đình, đó không còn là phản ứng cảm xúc nhất thời. Đó là văn hóa.

Một cá nhân có thể cư xử tệ trong một thời điểm. Nhưng khi cả gia đình cùng nói bằng một thứ ngôn ngữ quyền lực, vấn đề đã vượt khỏi phạm vi tính cách. Nó phản ánh cách một con người được nuôi dưỡng.

Một người đàn ông hư hiếm khi hư một mình.

Phía sau anh ta thường là một môi trường quen bao che cho sai lầm và xem sự áp đặt là quyền mặc định.

white-simple-photo-nature-quote-instagram-post-3-17703659962881607629330.png

Khi nỗi khổ của thế hệ trước trở thành tiêu chuẩn đạo đức cho thế hệ sau

Ở đoạn camera trong đêm, vẫn ở căn phòng ấy, người chồng lại sỉ vả vợ: "Tao hỏi mày, tao nghĩ mẹ mày cũng dạy mày làm dâu là khổ như nào rồi... mẹ tao vẫn về nhà nội vẫn phải cung phụng như bình thường. Càng ngày tao càng thấy mày có vấn đề ấy T. ạ, tao không hiểu trong đầu mày nghĩ gì nữa... mày ngồi lên bàn thờ luôn đi". Một từ là 1 nhát dao cứa chậm chạp và sâu hoắm vào 1 cơ thể còn chưa được hồi phục sau sinh nở. Đáng sợ hơn cả là nó được thốt ra từ người đàn ông mà cô ấy chọn làm chồng. Thật quá tàn nhẫn!

Một lập luận quen thuộc thường được lặp lại trong nhiều gia đình là: Mẹ chồng ngày xưa cũng làm dâu, cũng phục vụ nhà nội, nên con dâu bây giờ phải làm điều tương tự.

Lập luận này nghe có vẻ mang tính truyền thống nhưng thực chất lại là cơ chế tái sản xuất bất bình đẳng. Nó biến trải nghiệm chịu đựng của một thế hệ thành nghĩa vụ đạo đức của thế hệ kế tiếp.

Không phải mọi điều từng tồn tại đều đáng được giữ lại. Có những thứ được gọi là truyền thống nhưng thực chất chỉ là tổn thương được hợp thức hóa qua thời gian.

Một xã hội tiến bộ không đo bằng việc con người chịu đựng giỏi đến đâu. Nó đo bằng việc con người biết dừng lại ở đâu để không lặp lại những sai lầm cũ.

edit-white-simple-photo-nature-quote-instagram-post-4-1770367812718904135142.png

Giáo dục gia đình và quyền lực giới: Nơi sự tôn trọng bị thay thế bằng thứ bậc

Trong nhiều cấu trúc gia đình truyền thống, người đàn ông không cần học cách tôn trọng phụ nữ. Họ chỉ cần học cách được tôn trọng.

Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường mà tiếng nói của người cha luôn là mệnh lệnh, còn tiếng nói của người mẹ là sự phục tùng, nó sẽ hình thành một hệ giá trị rất rõ ràng: quyền lực thuộc về giới tính, không thuộc về nhân cách.

Đến khi bước vào hôn nhân, mô hình đó tiếp tục được tái diễn. Người chồng xem việc "dạy vợ" là trách nhiệm. Gia đình xem việc can thiệp vào đời sống hôn nhân là quyền lợi.

Nguy hiểm nhất là khi quá trình chịu đựng của phụ nữ diễn ra đủ lâu, cô ấy sẽ bắt đầu tin rằng những điều mình chịu đựng là bình thường. Khi một con người phải liên tục thu nhỏ nhu cầu và cảm xúc của mình để duy trì hôn nhân, sự tổn thương không còn nằm ở mâu thuẫn. Nó nằm ở việc họ dần mất đi khả năng nhận diện sự bất công.

Hôn nhân không chỉ là lựa chọn cá nhân, mà là sự va chạm của hai hệ giá trị

Một người đàn ông có thể yêu vợ bằng cảm xúc cá nhân. Nhưng cách anh ta phản ứng trước mâu thuẫn gia đình mới thể hiện hệ giá trị thật sự.

Tình yêu có thể giúp hai người đến với nhau. Nhưng hệ giá trị quyết định họ có thể bảo vệ nhau hay không.

Một cuộc hôn nhân chỉ bền khi người đàn ông hiểu rằng vai trò của anh ta không phải là duy trì quyền lực của gia đình gốc mà là xây dựng một gia đình mới nơi người bạn đời của mình được tôn trọng.

Một cuộc xung đột trong gia đình là điều bình thường. Điều đáng lo ngại là khi cả một gia đình cùng xem việc hạ thấp người phụ nữ là điều hợp lý.

Khi sự sỉ vả được lặp lại bởi nhiều người, nó trở thành chuẩn mực.

Khi chuẩn mực đó được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, nó trở thành văn hóa.

Và khi văn hóa ấy tồn tại đủ lâu, nó sẽ tạo ra những người đàn ông tin rằng sự tôn trọng là thứ họ ban phát, chứ không phải nghĩa vụ họ phải học.

white-simple-photo-nature-quote-instagram-post-5-1770366218001582150722.png

Một gia đình tử tế không được đo bằng truyền thống mà bằng cách họ đối xử với người yếu thế nhất

Mỗi gia đình đều có quyền giữ gìn nếp sống riêng. Nhưng giá trị của một gia đình không nằm ở việc họ duy trì được bao nhiêu quy tắc cũ. Nó nằm ở cách họ đối xử với thành viên dễ bị tổn thương nhất trong nhà.

Một người phụ nữ vừa trải qua sinh nở là lúc yếu đuối nhất trong cuộc đời. Nếu ngay trong thời điểm đó, cô ấy vẫn phải đối diện với áp lực, sự sỉ vả và yêu cầu phục tùng, thì vấn đề không còn là mâu thuẫn cá nhân. Đó là thất bại của cả một hệ thống giáo dục gia đình.

Một người đàn ông được nuôi dạy trong sự bao che sẽ không học được cách giữ gìn hôn nhân. Và cuối cùng, chính gia đình đã dung dưỡng sự tệ hại của anh ta sẽ là nơi đầu tiên phải gánh hậu quả đổ vỡ đó.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022