Trong nhiều gia đình Á Đông, đặc biệt là các gia đình có cấu trúc truyền thống nhưng chịu ảnh hưởng mạnh của biến động xã hội hiện đại, tồn tại một vai trò không chính thức nhưng có sức chi phối rất lớn: “quân sư nữ” .

Đó có thể là người mẹ, người bà, cô, dì – người phụ nữ được xem là “đầu não tinh thần” của gia đình. Họ không đứng tên quyết định cuối cùng, nhưng gần như mọi quyết sách quan trọng đều đi qua lăng kính của họ: từ hôn nhân, nuôi dạy con cái, phân chia trách nhiệm, đến cách ứng xử với họ hàng và xã hội.

Vấn đề không nằm ở việc tồn tại “quân sư nữ”, mà nằm ở chỗ: khi tư tưởng này lệch chuẩn ngay từ đầu, nó có thể tạo ra một hệ thống sai lầm mang tính dây chuyền, lặp lại qua nhiều thế hệ và gần như không thể sửa chữa triệt để.

“Quân sư nữ” là ai – và vì sao họ có quyền lực?

Trong thực tế, “quân sư nữ” thường là người:

Trải qua nhiều tổn thương, thiệt thòi hoặc bất công trong hôn nhân gia đình

Tự xem mình là người “hiểu đời”, “nhìn thấu lòng người”

Có khả năng thao túng cảm xúc tốt, nói chuyện thuyết phục

Được gia đình mặc định là người “hy sinh nhiều nhất”

Chính những trải nghiệm cá nhân – chưa được chữa lành – lại trở thành hệ tư tưởng mà họ truyền cho con cháu, với danh nghĩa “kinh nghiệm sống”.

Khi tư tưởng đó đúng mực, tỉnh táo, nó có thể giúp gia đình tránh nhiều rủi ro. Nhưng khi nó bị bóp méo bởi sợ hãi, cay đắng hoặc ám ảnh quyền lực, hậu quả để lại thường âm thầm nhưng rất sâu.

Những dấu hiệu cho thấy gia đình đang vận hành theo tư tưởng “quân sư nữ” lệch chuẩn

1. Mọi quyết định đều dựa trên nỗi sợ, không dựa trên giá trị

Trong gia đình kiểu này, con cái thường được dạy:

“Đàn ông không đáng tin”

“Phụ nữ phải khôn ngoan để kiểm soát”

“Tin người là tự chuốc khổ”

“Tình cảm không quan trọng bằng lợi ích”

Hôn nhân, nghề nghiệp, thậm chí việc sinh con… đều được tính toán bằng kịch bản xấu nhất, thay vì dựa trên sự trưởng thành và lựa chọn cá nhân.

2. Thao túng tâm lý đến thế hệ sau

Thế hệ sau, đặc biệt là người mẹ thường:

Không dám quyết định độc lập

Luôn cần xin ý kiến, dù đã trưởng thành

Lặp lại y nguyên cách dạy con, cách nhìn đời của thế hệ trước

Dần dần, người mẹ không nuôi con bằng trải nghiệm sống của chính mình, mà bằng nỗi sợ được truyền lại.

3. Con cái lớn lên trong sự cảnh giác hơn là yêu thương

Trẻ trong gia đình này thường:

Sớm học cách đề phòng người khác

Không tin vào mối quan hệ lâu dài

Giỏi quan sát, nhưng khó kết nối cảm xúc

Có xu hướng kiểm soát hoặc né tránh thân mật

Chúng được dạy cách “khôn”, nhưng không được dạy cách xây dựng niềm tin lành mạnh.

4. Mọi mâu thuẫn đều có “kẻ xấu” đứng sau

Tư duy quân sư lệch chuẩn thường chia thế giới thành:

Người nhà (phe ta) - Người ngoài (phe địch)

Khi có xung đột, thay vì đối thoại, gia đình sẽ:

Tìm người để đổ lỗi

Củng cố thêm niềm tin rằng “ngoài kia nguy hiểm”

Siết chặt kiểm soát với con cái hơn nữa

62675724313196502468640327695975453108471864n-1770366556910774812415-1770467383260592423404-1770471421528-17704714219481756026599.jpg

Vì sao sai lầm này gần như không thể sửa chữa nếu đã ăn sâu?

Bởi vì tư tưởng quân sư nữ lệch chuẩn:

Không tồn tại dưới dạng “lời dạy sai”, mà dưới dạng niềm tin sống

Được bọc trong vỏ bọc “vì con”, “vì gia đình”

Được hợp thức hóa bằng sự hy sinh của người đi trước

Người trẻ lớn lên trong môi trường này không biết mình đang sai, họ chỉ biết mình đang “nghe lời” và “an toàn”.

Khi họ lập gia đình, sinh con, hệ tư tưởng ấy lại được tái bản, gần như nguyên vẹn.

Lối thoát nào cho những gia đình đang mắc kẹt?

Điều đáng mừng là: không phải mọi quân sư nữ đều là vấn đề . Vấn đề chỉ xuất hiện khi:

Kinh nghiệm cá nhân bị biến thành chân lý tuyệt đối

Nỗi sợ được coi là kim chỉ nam giáo dục

Quyền lực tinh thần không đi kèm trách nhiệm chữa lành

Lối thoát không nằm ở việc “chống lại” người lớn, mà nằm ở:

Nhận diện : gọi đúng tên hệ tư tưởng đang chi phối gia đình

Tách bạch: đâu là trải nghiệm của thế hệ trước, đâu là cuộc đời của con cháu

Dừng lại: không tiếp tục truyền nỗi sợ cho thế hệ sau

Một gia đình lành mạnh không cần “quân sư toàn năng”

Gia đình là nơi con người học cách tin – yêu – sai – sửa .

Nếu “quân sư nữ” giúp gia đình học được điều đó, họ là phúc phần.

Nhưng nếu họ dạy con cháu sống bằng đề phòng và kiểm soát, thì dù xuất phát từ yêu thương, hậu quả để lại có thể kéo dài nhiều thế hệ.

Và đôi khi, hành động dũng cảm nhất của một người mẹ, một người con, chính là dám dừng lại chuỗi sai lầm được truyền từ rất lâu trước đó.

Nguồn tài liệu

1. Tâm lý học gia đình & mô hình hệ thống gia đình (Family Systems Theory)

2. Khái niệm “Intergenerational Trauma” (Chấn thương liên thế hệ)

3. Xã hội học Á Đông: Gia đình mẫu hệ ngầm & quyền lực mềm của phụ nữ lớn tuổi

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022