Tôi viết những dòng này khi đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Bên cạnh, tiếng thở đều của thiên thần nhỏ vừa tròn 20 ngày tuổi thi thoảng lại nấc lên vì sặc sữa. Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng nồng mùi dầu tràm và tã giấy, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi, mặn chát. Người ta bảo phụ nữ sau sinh là lúc hạnh phúc nhất khi được làm mẹ, nhưng với tôi, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến cân não với nỗi cô đơn và sự vụn vỡ đến tận cùng.

Mọi thứ bắt đầu từ một tuần trước, khi tôi vô tình đọc được những dòng tin nhắn lả lơi trong điện thoại của chồng. Người đàn ông vừa mới đây thôi còn nắm chặt tay tôi trong phòng sinh, hứa hẹn sẽ là chỗ dựa cả đời, giờ đây lại đang bận rộn tán tỉnh một cô gái trẻ trung khác. Cảm giác lúc đó không chỉ là giận dữ, mà là một sự sụp đổ toàn diện. Giữa lúc tôi đang "đầu bù tóc rối", bụng rạn chằng chịt, cơ thể rệu rã sau ca vượt cạn, thì người chồng ấy lại đi tìm sự mới mẻ bên ngoài.

Tôi đem nỗi đau ấy nói với mẹ chồng, hy vọng một người đàn bà cũng từng làm vợ, làm mẹ như bà sẽ thấu hiểu và cho tôi một sự công bằng. Nhưng không, câu trả lời của bà mới chính là nhát dao chí mạng đẩy tôi rơi thẳng xuống vực thẳm của sự trầm cảm.

dang-o-cu-toi-tram-cam-khi-me-chong-noi-dan-ong-ra-ngoai-trai-gai-la-chuyen-binh-thuong-dspl-1-09355650-1770435371693-17704353721371898446309.jpg

Ảnh minh họa

"Đàn ông ra ngoài trai gái là chuyện bình thường"

Bà nhìn tôi, ánh mắt không một chút xót xa, thản nhiên buông một câu:

"Con ơi, đàn ông đứa nào chẳng thế. Lúc vợ bầu bì, ở cữ thì nó ra ngoài 'đổi gió' tí thôi. Trai gái bên ngoài là chuyện bình thường, miễn nó vẫn đem tiền về, vẫn biết đường về nhà là được. Con đừng làm mình làm mẩy mà hỏng hết gia đình."

Tôi bàng hoàng. Hóa ra trong mắt bà, sự phản bội là một "đặc quyền" của đàn ông, còn sự chịu đựng là "nghĩa vụ" của đàn bà. Bà quên mất rằng tôi cũng là con người, cũng có cảm xúc và cũng biết đau. Câu nói ấy như một sự hợp thức hóa cho những sai lầm của chồng tôi, biến tôi trở thành một kẻ ích kỷ vì đã không biết "bao dung" cho thói trăng hoa của anh ta.

Kể từ hôm đó, không gian trong phòng ở cữ vốn dĩ chật hẹp nay càng trở nên ngột ngạt. Tôi nhìn bát canh móng giò mà mẹ chồng bưng lên, chỉ thấy sự giả dối. Tôi nhìn chồng chăm con, chỉ thấy sự ghê tởm. Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu: "Mình cố gắng vì cái gì?", "Phụ nữ sinh con để rồi nhận lại sự coi thường này sao?".

Sự mệt mỏi về thể chất cộng với cú sốc tinh thần khiến tôi rơi vào trạng thái hoảng loạn. Tôi bắt đầu sợ tiếng khóc của con, sợ ánh mắt của mẹ chồng và sợ cả sự im lặng của chính mình. Có những lúc, tôi ngồi thẫn thờ nhìn qua cửa sổ, chỉ muốn buông xuôi tất cả. Mỗi lần chồng chạm vào người, tôi lại rùng mình nhớ đến câu nói "chuyện bình thường" của mẹ. Nếu ngoại tình là bình thường, thì sự hy sinh của người phụ nữ trở thành điều rẻ rúng đến thế sao?

Tôi biết, ngoài kia chắc hẳn cũng có nhiều người phụ nữ đang phải nghe những giáo điều cũ kỹ ấy từ gia đình chồng. Họ dùng cái mác "giữ gìn tổ ấm" để bắt chúng ta phải ngậm đắng nuốt cay. Nhưng không, sự phản bội chưa bao giờ là bình thường, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào.

Tôi chưa biết ngày mai mình sẽ đối diện với chồng và mẹ chồng ra sao. Nhưng tôi hiểu rằng, nếu tôi không tự thương lấy mình, sẽ chẳng ai thương tôi cả. Tôi sẽ phải mạnh mẽ, không phải để "bao dung" cho cái sai, mà để bảo vệ tâm hồn của chính mình và đứa con nhỏ.

* Tâm sự của độc giả

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022