Mùng 1 Tết năm nay, tôi dậy từ rất sớm. Làm dâu được bốn năm, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình bớt lúng túng khi bước xuống bếp phụ mẹ chồng chuẩn bị mâm cỗ đầu năm. Những năm trước, tôi lúc nào cũng thấp thỏm sợ làm sai, sợ không vừa ý. Còn năm nay, mọi thứ nhẹ nhàng hơn, ít nhất là tôi nghĩ vậy.

Sau bữa cơm trưa, cả nhà quây quần uống trà, nói chuyện rôm rả. Đám trẻ con chạy khắp nhà, tiếng cười nói vang lên rộn ràng đúng không khí ngày đầu năm. Mẹ chồng tôi vốn là người nghiêm, ít khi thể hiện cảm xúc nên không khí vui vẻ như vậy khiến tôi cũng thấy dễ chịu.

Đang lúc mọi người chúc Tết, mẹ chồng bỗng gọi tên tôi. Tôi hơi giật mình, vội đứng dậy. Bà rút trong túi áo dài ra một phong bao lì xì màu đỏ, đưa thẳng vào tay tôi rồi bảo: “Cái này mẹ lì xì riêng cho con”.

Tôi thoáng bối rối. Từ ngày về làm dâu, tôi vẫn nhận lì xì như mọi người nhưng chưa bao giờ bà nói rõ là gửi riêng. Tôi cầm phong bao mà tay tự nhiên run run. Không hiểu vì hồi hộp hay lo lắng, bởi tôi vốn sợ những điều bất ngờ từ mẹ chồng.

Tôi xin phép mở ra. Bên trong là một xấp tiền khá dày, nhưng điều khiến tôi đứng lặng không phải là số tiền ấy, mà là tờ giấy gấp gọn kèm theo. Tôi mở ra đọc, từng dòng chữ nắn nót hiện lên trước mắt:

“Tiền này không phải lì xì đầu năm. Đây là tiền mẹ để dành, mong con dùng cho bản thân. Con đi làm, chăm con, lo cho gia đình đã nhiều. Phụ nữ đôi khi cũng cần được chăm sóc”.

li-xi-4-160311-1771333648066-17713336482631213890789.jpg

Ảnh minh hoạ

Tôi cảm giác cổ họng nghẹn lại. Từ trước đến nay, tôi luôn nghĩ mẹ chồng là người khó gần. Bà sống nguyên tắc, ít nói lời tình cảm. Có những lúc tôi còn tự ti, cho rằng bà chưa bao giờ thực sự hài lòng về mình.

Mẹ chồng nhìn tôi, giọng vẫn điềm tĩnh: “Con đừng nghĩ làm dâu là phải hy sinh hết cho nhà chồng. Con sống vui vẻ, khỏe mạnh thì gia đình mới yên ấm”.

Không khí trong phòng bỗng lặng đi vài giây. Chồng tôi ngồi bên cạnh khẽ cười, còn bố chồng gật gù bảo: “Cầm đi, bố mà có quỹ riêng bố cũng cho”.

Tôi nghe mà nước mắt cứ thế trào ra. Bốn năm làm dâu, lần đầu tiên tôi thấy mình thật sự được nhìn nhận, không phải chỉ là người gánh vác việc nhà mà còn là một thành viên được quan tâm.

Buổi chiều hôm đó, tôi cùng mẹ chồng ra sân tưới mấy chậu hoa. Bà vẫn nói chuyện như thường ngày, hỏi tôi định mua gì cho bản thân, rồi bảo nếu thiếu cứ nói. Những câu nói giản dị ấy khiến tôi thấy khoảng cách giữa hai mẹ con bỗng dưng gần lại.

Chiều mùng 1, khi dọn dẹp xong, tôi ngồi nhìn lại phong bao lì xì. Số tiền bên trong có thể không phải quá lớn với nhiều người, nhưng với tôi, nó giống như một sự công nhận. Nó khiến tôi hiểu rằng đôi khi tình cảm trong gia đình không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm ở cách người ta âm thầm quan sát và quan tâm nhau.

Tôi chợt nhận ra, làm dâu hay làm con gái trong nhà, suy cho cùng cũng chỉ mong được thấu hiểu. Và có lẽ, Tết không chỉ là dịp đoàn tụ, mà còn là lúc người ta học cách mở lòng với nhau nhiều hơn một chút.

Năm mới của tôi bắt đầu bằng phong bao lì xì ấy không chỉ là món quà, mà là lời nhắc rằng: khi ta đối xử chân thành với gia đình, sẽ có lúc ta nhận lại những điều ấm áp theo cách bất ngờ nhất.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022