Cặp vợ chồng ngoài 60 tuổi sống trong căn hộ 72m² ở Thiểm Tây, Trung Quốc dưới đây cũng như vậy. Sau khi nghỉ hưu, họ gần như dành phần lớn thời gian cho việc xem video, đặt hàng online, mua cây cảnh, đồ gia dụng, sách, ly tách, nồi niêu… Căn nhà dần được lấp kín từ sàn lên trần. Nhưng điều khiến nhiều người ngạc nhiên là: họ không thấy mệt mỏi, cũng không thấy mình “tiêu sai”. Ngược lại, họ nói thẳng: “Chúng tôi rất hạnh phúc”.

eb6e4972d8b242a0b4f2cf7fd122fcaatplv-tt-origin-webgif-17694005624262053497221.jpeg

Khi mua sắm trở thành một dạng an toàn tài chính tinh thần

Người vợ kể rằng hồi trẻ, bà thích đi du lịch, sống tự do và lựa chọn không sinh con. Khi nghỉ hưu, không có lịch trình cố định, không áp lực công việc, việc mua sắm trở thành một nhịp sinh hoạt quen thuộc mỗi ngày.

Ở góc độ tài chính, đây là một dạng “tiêu dùng để bù đắp cảm giác trống rỗng sau nghỉ hưu” – hiện tượng ngày càng phổ biến. Khi thu nhập không còn tăng, con cái không ở gần, người lớn tuổi thường tìm đến những thứ có thể nhìn thấy - sờ thấy - sở hữu ngay, thay vì các khoản tiết kiệm dài hạn mang tính trừu tượng.

Mỗi món đồ mới bước vào nhà mang lại cảm giác: “Mình vẫn đang sống, vẫn có quyền lựa chọn, vẫn kiểm soát được cuộc sống”.

e3e09a20e736417c80ed1aafe536c9e5tplv-tt-origin-webgif-1769400635293868186323.jpegfbd806764ebb4d5d97c6b87f9774bf2atplv-tt-origin-webgif-17694006352991989957373.jpeg3a4f5c6d581641f998489a8bc3f91c21tplv-tt-origin-webgif-176940063531387942875.jpeg

Căn nhà 72m² đầy đồ nhưng không vô tổ chức

Điều đáng nói là căn nhà này không hề lộn xộn theo kiểu buông xuôi. Họ sống ở tầng cao nhất, có ánh sáng tự nhiên tốt, sân thượng rộng nhưng cũng đã kín cây và đồ vật ít dùng.

Phòng khách được giữ tông trầm, sofa vải màu be đặt cạnh cửa sổ, bàn kính đơn giản. Để cây xanh không chiếm lối đi, họ thiết kế khung treo trên trần, cho dây leo phát triển theo chiều cao, một cách tận dụng không gian điển hình của những người quen sống trong giới hạn diện tích.

Hai lồng chim hoàng yến được treo cao, có vải lót đáy để hạn chế bẩn. Mèo, chim, cây xanh - tất cả đều được “sắp xếp để cùng tồn tại”, không phải ngẫu nhiên mà có.

c1381302cd5e4e2e9bc61670dd10bd38tplv-tt-origin-webgif-1-17694006722891152002208.jpegc03071ce83a14fb8b2a818e6cc7d3a7etplv-tt-origin-webgif-1769400672312245551905.jpeg
df560587fe8e4eb8bef54aa90f41419btplv-tt-origin-webgif-1769400672316261541576.jpega1039b27b65f42b8913eb17e14af2fe8tplv-tt-origin-webgif-17694006723291963104012.jpeg

Mua nhiều, nhưng không phải mua vô thức

Ở phòng ăn, bức tường được tháo bỏ để đặt kệ gỗ nguyên khối đóng riêng, vừa là tủ lưu trữ, vừa là không gian làm việc của người vợ. Bàn ăn nhỏ, vừa đủ cho hai người – không chạy theo kích thước lớn chỉ để “cho có”.

Nhà bếp là nơi thể hiện rõ nhất tư duy tiêu dùng của họ. Đồ dùng nhiều, nhưng mỗi món đều có chỗ. Máy pha cà phê, máy làm bánh mì đặt trên bệ cửa sổ. Gia vị, dụng cụ nấu để ngoài nhưng gọn. Tủ thép không gỉ kết hợp gỗ tự nhiên giúp dễ lau chùi, lựa chọn quen thuộc của người đã trải qua đủ cảnh “dọn mệt vì đồ rẻ”.

Đặc biệt, chiếc tủ rượu – quầy bar di động được đặt làm riêng, giá không hề thấp. Nhưng với ông lão, đây là khoản chi “đáng tiền nhất”: nơi tiếp bạn bè, duy trì các mối quan hệ xã hội sau nghỉ hưu, một yếu tố tài chính mềm nhưng cực kỳ quan trọng ở tuổi già.

aa49e2d3c78f497a902e84e5067e30cctplv-tt-origin-webgif-1769400771548138585239.jpegf9477292861b4ca88ef585561b169cdctplv-tt-origin-webgif-17694007715591962742164.jpegec13041e6aa9474281fce2ebc8e9dda2tplv-tt-origin-webgif-17694007715761161669694.jpeg
da848e4a05584f3f8ab75821c7c1c413tplv-tt-origin-webgif-1769400771591799661868.jpeg9eade95c4efd4537bfe25c4380934b50tplv-tt-origin-webgif-1769400771607482356303.jpeg

Chi tiêu ở tuổi hưu: Không chỉ là tiền, mà là cảm giác chủ động

Phòng ngủ chỉ rộng 8m², không cửa sổ, vừa đủ cho giường và bàn nhỏ. Không cố “bù” bằng nội thất đắt tiền. Phần lớn tiền được dồn vào những không gian sinh hoạt chung – nơi tạo cảm giác sống động mỗi ngày.

Nếu nhìn thuần túy bằng con mắt tiết kiệm, nhiều người sẽ cho rằng: “Sao không dọn bớt, bán đi, để tiền đó phòng thân?”. Nhưng với họ, tiền phòng thân không chỉ nằm trong sổ tiết kiệm, mà nằm trong cảm giác an toàn tinh thần: nhà đầy đủ, sinh hoạt không thiếu, mỗi ngày có việc để làm, có thứ để chăm sóc.

Người già có quyền tiêu tiền theo cách khiến họ thấy yên tâm

0be4bd87988b426cbdc9c8aca02cddd7tplv-tt-origin-webgif-1769400811684289351140.jpege6bcdd8efb764e9782603f2e78d3689ftplv-tt-origin-webgif-17694008116971272490369.jpeg

Có người nói: “Hạnh phúc của người lớn tuổi quá đắt đỏ”. Nhưng thực tế, nhiều khi chỉ cần những món đồ nhỏ, quen thuộc, được mua đều đặn, cũng đủ giúp họ cảm thấy mình vẫn đang sống một cuộc đời có trật tự.

Vấn đề không nằm ở việc mua nhiều hay ít, mà ở chỗ: chi tiêu có giúp họ bớt lo lắng về tương lai hay không. Nếu những món đồ ấy không đẩy họ vào nợ nần, không làm xáo trộn tài chính cơ bản, thì đôi khi, để họ giữ lại cũng chính là một cách giữ sự bình yên.

Trong một xã hội đang già hóa nhanh, có lẽ thay vì chỉ hỏi “Có nên dọn bớt không?”, chúng ta cũng nên hỏi thêm một câu khác: “Điều gì khiến họ cảm thấy an toàn nhất ở tuổi này?”.

Và đôi khi, câu trả lời không nằm trong con số, mà nằm trong chính căn nhà đã được lấp đầy theo cách rất riêng của họ.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022