Chiều 20/1, sân đình thôn Hữu Bằng, xã Tây Phương (huyện Thạch Thất cũ) náo nhiệt hơn thường lệ. Một màn hình LED rộng 32 m2 được dựng lên giữa sân, sẵn sàng đón hàng nghìn người hâm mộ cổ vũ trận tứ kết của tuyển Việt Nam.
Ông Nguyễn Tiến Quang, 53 tuổi, bố của trung vệ Nguyễn Hiểu Minh, đi lại như con thoi giữa sân đình và nhà riêng. Người đàn ông dạn dày thương trường thú nhận "vẫn run như ngày đầu con xỏ giày ra sân". "Với cả làng, đây là ngày hội, nhưng với tôi, mỗi lần con ra sân đều là một lần hồi hộp, thót tim", ông Quang nói.

Cầu thủ Nguyễn Hiểu Minh, khi 10 tuổi tập luyện trên sân Long Thành, TP HCM. Ảnh: Gia đình cung cấp
Hơn một thập kỷ trước, Hữu Bằng không chỉ nổi tiếng là làng nghề gỗ mà còn rất mạnh về bóng đá phong trào. Năm 2013, Hiểu Minh 9 tuổi, Trung tâm Đào tạo bóng đá trẻ PVF về Thạch Thất tuyển sinh. Ông Quang, vốn là một "ngôi sao" sân phủi của làng, rủ hai gia đình hàng xóm đưa con đi thi với suy nghĩ "cho trẻ con trải nghiệm mùa hè".
Ngày đó, lò đào tạo của PVF đặt tại Bình Chánh, TP HCM, cách nhà gần 2.000 km. Chuyến đi chơi mùa hè bất ngờ trở thành bước ngoặt. Sau hai tháng sàng lọc khắc nghiệt, hai người bạn bị loại, còn mình Hiểu Minh trụ lại.
Đó là lúc gia đình phải "cân não". Người cha hỏi: "Con muốn về hay ở lại?". Cậu bé 9 tuổi, mới hôm nào còn khóc vì nhớ nhà, đáp gọn lỏn: "Con ở lại chơi bóng".
Quyết định của con trẻ buộc người lớn phải chấp nhận cuộc sống "người Bắc, kẻ Nam". Hiểu Minh là cháu đích tôn, từ nhỏ được cưng chiều, nay phải tự lập nơi đất khách. Hai năm đầu, cứ hai tháng ông Quang bay vào thăm con một lần. Những cuộc gặp chớp nhoáng không đủ khỏa lấp nỗi nhớ. Trong một lần vào thăm, thấy con đen nhẻm, gầy gò giữa cái nắng phương Nam, người cha quyết định chuyển hẳn vào TP HCM.
Ông thuê mặt bằng gần trung tâm huấn luyện tại Bình Chánh, mang theo nghề mộc vào Nam mưu sinh. Trong lứa phụ huynh năm ấy, chỉ có ông và một người cha quê Thanh Hóa bán thuốc nam trụ lại được. "Anh ấy bán thuốc, tôi bán gỗ, nhưng kinh doanh là phụ, chủ yếu để chiều chiều vào sân ngóng con tập qua hàng rào, tối lại xin thầy cho con ra ngủ cùng", ông Quang nhớ lại.

Cầu thủ Nguyễn Hiểu Minh và bố mẹ, tháng 5/2025. Ảnh: Gia đình cung cấp
Bóng đá chuyên nghiệp là cuộc đào thải tàn khốc. Sau mỗi đợt sát hạch, quân số lại vơi dần. Nhìn con trai nhỏ bé, thể lực đuối hơn bạn bè, ông Quang nhiều lần muốn buông xuôi. "Con không nản nhưng bố nản", người cha thú nhận. Ông từng định xin cho con về học văn hóa, nhưng các huấn luyện viên động viên "cháu có tố chất, cứ để cháu theo".
Năm 2018, khi trung tâm chuyển ra Hưng Yên, cả gia đình vỡ òa vui sướng. Ông Quang lập tức thanh lý cửa hàng, không màng lỗ lãi, tức tốc chuyển về Bắc để tiếp tục hành trình làm hậu phương cho con.
Sự kiên trì của người cha đã được đền đáp bằng cú bứt phá ngoạn mục của con trai. Từ cậu bé 1,60 m năm 14 tuổi, Hiểu Minh "nhổ giò" cao vọt lên 1,84 m chỉ sau hai năm. Từ vị trí tiền vệ trụ, anh được kéo xuống đá trung vệ, phát huy tối đa khả năng đọc tình huống và tranh chấp. Năm 2022, Minh được đôn lên đội một PVF-CAND, rồi lọt đội hình tiêu biểu và giành giải cầu thủ trẻ hay nhất giải hạng Nhất 2024-2025.
Đến mùa này, Minh cùng PVF-CAND lên V-League và được cọ xát với những tiền đạo hàng đầu Việt Nam. Trung vệ này trở thành trụ cột của đội tuyển U23, khi liên tục đá chính trong hành trình vô địch U23 Đông Nam Á 2025, giành HC vàng SEA Games 33.
Trước khi rời sân sớm ở bán kết U23 châu Á 2026, Hiểu Minh đá chính cả bốn trận trước và được chọn là cầu thủ hay nhất trận ra quân thắng Jordan 2-0, nơi anh ghi bàn ấn định tỷ số. Hiểu Minh cũng đứng nhì giải về số pha giải nguy, với 36 lần, chỉ xếp sau Xiao Peng của Trung Quốc (46).
Tại trận chung kết SEA Games vừa qua, 20 thành viên gia đình ông Quang đã sang Thái Lan tiếp lửa. Khoảnh khắc chàng trung vệ kiệm lời chạy về phía khán đài, đeo tấm huy chương vàng lên cổ cha, ông Quang biết mình đã lãi to trong "thương vụ cuộc đời" này.

Ông Nguyễn Tiến Quang, 53 tuổi, bố cầu thủ Nguyễn Hiểu Minh tại nhà của gia đình ở thôn Hữu Bằng, xã Tây Phương, Hà Nội, hôm 20/1. Ảnh: Phan Dương
Đêm 20/1, tiếng còi mãn cuộc vang lên cũng là lúc không khí lễ hội tại sân đình xã thôn Hữu Bằng chùng xuống. Kế hoạch bắn 150 triệu đồng pháo hoa "mừng công" bị hủy bỏ.
Nỗi buồn thua trận càng nặng trĩu với gia đình ông Nguyễn Tiến Quang khi chứng kiến con trai Hiểu Minh phải rời sân từ rất sớm vì chấn thương. Suốt những phút cuối trận, người cha 53 tuổi đứng ngồi không yên, mắt dán chặt vào màn hình với vẻ lo âu.
"Thắng thua trong bóng đá là chuyện thường, các con đã cố gắng hết sức trước đối thủ mạnh. Điều tôi lo nhất bây giờ là chấn thương của Minh. Chỉ mong con bình an trở về", ông Quang nói.
Nga Dương



































