Bố mẹ tôi luôn mong muốn anh tìm được một người vợ tốt để ông bà còn nương tựa sau này. Thật không ngờ anh lại dẫn một cô gái không ra gì về giới thiệu cho cả nhà. Bố mẹ tôi đi từ ngạc nhiên đến tức giận. Ai đời đến nhà bạn trai ra mắt mà chị ấy mặc váy ngắn xẻ tà, áo trễ vai. Khi ngồi nói chuyện với bố tôi còn cố tình cúi xuống ngẩng lên nhiều lần. Nóng mắt quá, tôi phải bảo anh lấy áo khoác đưa chị ấy mặc.

Ăn uống xong rồi, chị ấy cũng không dọn được đôi đũa mà lên thẳng ghế salon ngồi ăn trái cây. Thậm chí còn nhờ anh trai tôi lấy giúp nước uống. Mẹ tôi bực mình thể hiện ra mặt nên chẳng thèm ngồi nói chuyện nữa mà bỏ ra vườn.

chiecvaydo2-1532941767346521745302-15524442972911287639433.jpg

Ăn uống xong rồi, chị ấy cũng không dọn được đôi đũa mà lên thẳng ghế salon ngồi ăn trái cây. (Ảnh minh họa)

Khi về, chị ấy còn ngang nhiên chào cả nhà tôi thế này: "Tổng chào cả nhà nhé". Thử hỏi có cô gái đàng hoàng, học hành tới nơi tới chốn mà có cách ứng xử kém văn hóa thế không? Bố mẹ tôi phản đối ra mặt. Anh tôi lại kiên quyết đòi cưới.

Chống đối không được, anh còn để chị ấy có bầu rồi ép cưới. Bố mẹ tôi tức suýt tăng xông. Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, bố mẹ tôi buộc phải tổ chức lễ cưới cho anh chị. Nhưng ngày cưới, chẳng ai cười nổi. Bố mẹ tôi cũng từ chối chụp ảnh cùng cô dâu chú rể. Mà chị ấy cũng chẳng quan tâm vì cứ mải mê với đám bạn nhố nhăng nhảy múa của mình.

Sau đám cưới, bố mẹ tôi cho anh chị 500 triệu xây nhà riêng vì không muốn mâu thuẫn, đỡ nhọc đầu óc. Có bầu nhưng chị dâu tôi vẫn chạy xe như bay trên đường, tôi nhắc nhở, chị ấy lơ đi không thèm nghe.

Chị ấy sinh con, gia đình tôi cho 30 triệu đóng viện phí với bỉm sữa vì dù sao cũng là cháu mình. Thế mà chị dâu tôi còn không biết điều, ra ngoài chê bai nhà chồng keo kiệt. Mẹ tôi nghe xong, tức quá chẳng thèm quan tâm đến nữa.

img20180526113445564-155244434280393523515.jpg

Tôi có nên kể chuyện này cho bố mẹ nghe để còn tìm cách giải quyết không? (Ảnh minh họa)

Hôm qua, tôi lên nhà chị thăm cháu, tiện thể mua cho cháu ít quần áo mới. Không ngờ, vừa mở cửa vào, tôi đã chứng kiến cảnh tượng hãi hùng. Chị dâu tôi đang đưa cháu ngủ nhưng tay vẫn phì phèo điếu thuốc mà khônh nghĩ gì đến sức khỏe của con.

Tôi vội chạy vào giật điếu thuốc đi thì chị ấy mắng tôi vô duyên. Bực quá, tôi cũng nói lại chị ấy không biết suy nghĩ cho con, là một người mẹ tồi bất chấp sức khỏe của con. Nào ngờ, chị ấy bật khóc hu hu như con nít rồi nói một tràng: "Cô thử mà đi chăm con nhỏ sơ sinh cả ngày xem, tâm trạng cô có còn được thoải mái như thế không? Anh trai cô suốt ngày nhậu nhẹt, có nấu được cho vợ bữa cơm nào chưa? Có bế con được lần nào chưa? Nhà cô chỉ biết trách tôi thôi, sao không trách anh cô kìa?".

Tôi nghe xong giật cả mình. Rõ ràng anh tôi đòi cưới mà, sao giờ lại bỏ bê vợ con? Hơn nữa đó đâu phải bản tính của anh ấy. Chắc chắn hai người đã xảy ra mâu thuẫn gì lớn lắm hoặc anh tôi đã chán vợ tận cổ rồi. Tôi có nên kể chuyện này cho bố mẹ nghe để còn tìm cách giải quyết không? Hay kệ họ, không xen vào nữa?

Loading...
Loading...
Loading... RIGHT_MENU