Anh không phải người xa lạ. Anh xuất hiện trong đám cưới của chúng tôi với tư cách phù rể, là người đã cùng chồng tôi đi qua những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng. Suốt 5 năm hôn nhân, anh vẫn thế – điềm đạm, thấu hiểu và luôn có mặt mỗi khi gia đình tôi cần.

Mọi chuyện bắt đầu từ những vết rạn nhỏ trong cuộc sống vợ chồng. Chồng tôi là người tốt, nhưng sự vô tâm của anh đôi khi như một liều thuốc độc ngấm dần vào trái tim tôi. Những đêm anh say khướt, những lần anh quên kỷ niệm ngày cưới, hay cả những lúc tôi ốm đau mà anh vẫn mải mê bên bàn nhậu… Chính lúc ấy, anh – người bạn thân kia – lại là người nhận ra sự mệt mỏi trong mắt tôi trước cả chồng mình.

Ban đầu, tôi tự huyễn hoặc mình rằng đó chỉ là sự ngưỡng mộ. Tôi ngưỡng mộ cách anh nói chuyện điềm đạm, cách anh tinh tế nhận ra tôi thích uống cà phê ít đường, hay đơn giản là cách anh hỏi: "Hôm nay em có ổn không?" khi thấy tôi đăng một dòng trạng thái đầy tâm trạng.

phai-lam-sao-khi-nguoi-hieu-minh-nhat-lai-la-nguoi-khong-bao-gio-duoc-phep-cham-toi-dspl-1-21053860-1772505874845-17725058758511478365147.jpg

Ảnh minh họa

Nhưng rồi, sự ngưỡng mộ ấy biến chất từ lúc nào không hay. Tôi bắt đầu mong ngóng những buổi tụ tập có mặt anh. Tôi chăm chút vẻ ngoài hơn mỗi khi biết anh sẽ ghé chơi. Trái tim tôi lỗi nhịp khi vô tình chạm vào ánh mắt ấm áp của anh. Cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tôi mỗi tối khi nằm cạnh chồng, nhưng lý trí lại không thắng nổi những rung động phù phiếm ấy.

"Ngoại tình tư tưởng giống như một liều thuốc phiện êm ái, nó xoa dịu thực tại phũ phàng nhưng lại tàn phá linh hồn từ bên trong."

Tôi biết, nếu bước thêm một bước nữa, tôi sẽ mất tất cả: một người chồng dù vô tâm nhưng vẫn yêu vợ, một gia đình êm ấm và cả danh dự của chính mình. Quan trọng hơn, tôi sẽ phá nát tình anh em gắn bó cả thập kỷ giữa họ.

Có những đêm, tôi thức trắng để tự hỏi mình: Tôi yêu anh, hay tôi chỉ đang yêu cái cảm giác được quan tâm mà chồng tôi đã đánh mất? Có lẽ, anh chỉ là một tấm gương phản chiếu những khao khát thầm kín của tôi về một người đàn ông lý tưởng. Nếu anh không phải bạn thân của chồng, liệu tôi có khao khát anh đến thế? Hay chính cái "vùng cấm" ấy lại khiến cảm xúc trở nên mãnh liệt hơn?

Tôi viết ra những dòng này không phải để tìm sự cảm thông, mà là để đối diện với sự thật trần trụi. Rung động là bản năng, nhưng chung thủy là một sự lựa chọn. Tôi không thể lấy sự vô tâm của chồng làm cái cớ cho sự sa ngã của trái tim.

Hôm nay, tôi chọn cách lùi lại. Tôi sẽ hạn chế những cuộc gặp gỡ, khóa chặt những suy nghĩ viển vông và tập trung hàn gắn cuộc hôn nhân của mình. Tôi hiểu rằng, những cảm xúc nhất thời kia chỉ như một cơn gió lạ, nếu tôi không tự đóng cửa lòng mình, nó sẽ thổi bay tất cả những gì tôi đã dày công xây đắp.

* Tâm sự của độc giả

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022