Tôi mới sinh con được gần một tháng. Vì muốn con được về quê nghỉ lễ cho mát mẻ, vợ chồng tôi quyết định về bên nội sớm từ đầu tháng. Nghe tin con gái về quê chồng, mẹ đẻ tôi ở cách nhà chồng tôi 120km sốt sắng không yên. Bà dậy từ 4 giờ sáng, đánh vật với hai cái bao tải to oạch: nào là chục con gà đồi, yến gạo tám, rồi cả chục cân cam sành bà tự tay đi chọn từng quả để mang sang biếu thông gia và tẩm bổ cho con gái. Bà bảo: "Đi xe khách cho nhanh, mang nhiều đồ thế này mẹ hơi mệt nhưng sang nhìn thấy mẹ con mày là mẹ khỏe hết" .

Thế nhưng, cái sự hào hứng, tận tâm của mẹ tôi lại va phải một bức tường vô cảm đến kỳ quặc của bố mẹ chồng.

Mẹ tôi khệ nệ mang đồ vào đến sân, mồ hôi nhễ nhại, nhưng bố chồng tôi chỉ liếc mắt nhìn rồi bảo: "Bà vẽ chuyện, ở đây cái gì chẳng có" . Nói xong, ông thay quần áo, dắt xe đi thẳng sang làng bên dự liên hoan 30/4 với hội bạn già, mặc kệ mẹ tôi vẫn đang lóng ngóng đứng giữa sân.

6825190661346060134018258322695000240075623n-145945-1777536228712-17775362289031756809740.jpg

Mẹ chồng tôi thì đi làm vườn về, quần áo lấm lem bùn đất. Thấy thông gia sang, bà cũng chẳng vồn vã hỏi han được lấy một câu tử tế. Bà quẳng cái nón xuống góc sân rồi bảo: "Trưa nay nấu gì cho bà ăn nhé, mẹ không ăn đâu" . Nói rồi bà đi thẳng vào trong nằm nghỉ.

Tôi mới sinh được gần một tháng, người vẫn còn đau ê ẩm nhưng vì mẹ chồng "vô tư" quá mức, chẳng bao giờ hỏi han cơm nước, nên mấy ngày nay tôi vẫn phải tự mình lúi húi dưới bếp. Mẹ đẻ tôi nhìn thấy cảnh con gái vừa bế con vừa phải tự mình xuống bếp đun nước, nấu cơm trong khi thông gia nằm nghỉ trên nhà, bà xót xa đến trào nước mắt.

Mẹ đẻ lại tất bật đi hầm gà cho con gái ăn, xong bữa bà hỏi mẹ chồng tôi: "Bà ơi, cái Hoa nó mới đẻ, sức khỏe còn yếu quá. Hay là bà cho tôi đón mẹ con nó về bên ngoại ít ngày cho gần mẹ gần con, tôi chăm sóc cho cháu nó cứng cáp rồi lại về đây" .

Tôi cứ ngỡ mẹ chồng sẽ đồng ý vì bấy lâu nay bà cũng chẳng mặn mà gì việc chăm dâu. Nhưng không, bà từ chối thẳng thừng với một lý do khiến tôi lạnh gáy: "Ấy không được, nó chưa đủ tháng đủ ngày, đi ra ngoài lộng gió rồi ốm đau ra đấy ai chịu trách nhiệm? Cứ ở đây cho đúng lệ nhà này bà ạ" .

Nghe đến đó, tôi thấy mẹ đẻ mình lén quay đi lau nước mắt. Bà thương con nhưng không dám cãi lại vì sợ tôi khó sống ở nhà chồng. Cảm giác bất lực và uất ức dâng lên đến tận cổ. Họ không khinh bỉ, không chửi bới, nhưng sự vô tâm, vô tư một cách tàn nhẫn ấy còn đáng sợ hơn ngàn lời mắng nhiếc.

Mẹ chồng tôi giữ tôi lại không phải vì thương cháu hay quý dâu, mà đơn giản là vì cái "lệ" và sự gia trưởng của bà. Nhìn mẹ đẻ lầm lũi với chiếc bao tải rỗng và đôi mắt đỏ hoe, tôi thấy mình thật bất hiếu. Có phải vì tôi lấy chồng xa, vì tôi quá nhu nhược nên mới để mẹ mình phải chịu sự tủi nhục này ngay trong những ngày nghỉ lễ? Cầm bát cơm nguội ngắt trên tay, tôi tự hỏi mình còn phải chịu đựng cái sự "vô tư" này đến bao giờ?

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022