Mấy hôm nay thấy thiên hạ xôn xao vì mâm cỗ Tết bán ở Aeon Mall, 10 món giá từ 500 đến 800 nghìn, rất nhiều người ủng hộ sự tiện lợi chu đáo này. Trong group Trung tâm dạy nghề làm mẹ, 1 tài khoản ẩn danh dậy sóng MXH khi đưa ra ý kiến: "Tôi mà là mẹ chồng thì không có chuyện vác mâm này lên bàn thờ. Thời buổi gì mà con dâu quên hết công dung ngôn hạnh".

Nghe quen lắm. Năm nào Tết đến cũng có một thứ bị lôi ra "tế": khi thì nồi bánh chưng mua sẵn, khi thì cành đào thuê, giờ đến mâm cỗ siêu thị. Đổi vật tế thôi, còn tư duy thì… vẫn thế.

screenshot-2026-01-13-125259-17682843576511436422208.png

Bài đăng gây tranh cãi trên 1 diễn đàn

Là mẹ chồng của 2 cô con dâu, tôi nói thật: Tôi không quan tâm mâm cỗ nấu hay mua. Tôi chỉ quan tâm ai là người phải gồng lên vì cái mâm đó.

Con dâu đi làm cả năm, cuối năm vẫn là người dậy sớm nhất, lo Tết nhiều nhất, mệt nhiều nhất. Nếu nó mua một mâm cỗ để đỡ thở dốc, tôi chẳng thấy có gì đáng xấu hổ. Xấu hổ là cả nhà ăn xong, người nấu thì rã rời, người chê thì rất khỏe.

Nhiều người hay nói: "Ngày xưa tôi làm được thì bây giờ nó cũng phải làm được".

Nhưng xin lỗi, ngày xưa phụ nữ không có lựa chọn, không có nghĩa là bây giờ cũng phải chịu y như thế. Thời tôi làm dâu, khó khăn thiếu thốn, tôi không lấy cái khổ đó làm tiêu chuẩn để chấm điểm con dâu mình.

800 nghìn không phải là ít nhưng không phải nhà nào cũng nghèo đến mức phải lấy tiền đó ra làm thước đo đạo đức.

Có những gia đình, 800 nghìn là tiền tiết kiệm.

Có những gia đình, 800 nghìn là tiền mua sự yên ổn cho ngày Tết.

Tôi phản đối tư duy của nhiều bà mẹ: Tiền thì của con, công thì của con, mà tiếng thì lại để con gánh.

Còn công dung ngôn hạnh à? Người trung niên như tôi lại nhìn khác.

Công là biết sắp xếp cho nhà êm.

Dung là để mình không biến thành người cau có suốt mấy ngày Tết.

Ngôn là nói được – nói đúng – nói để giữ hòa khí.

Hạnh là không đẩy phụ nữ vào thế phải kiệt sức chỉ để vừa lòng người khác.

0bded82d-c672-4dc7-8fe5-a8f56cdfd2d6-17682844862451573786955.jpg

"Tết không phải dịp biến con dâu thành lao động thời vụ, biến mâm cỗ thành thước đo đạo đức", chị Kiều Trang (53 tuổi, Hà Nội, có 2 con trai) chia sẻ.

Bàn thờ tổ tiên không cần mâm cao cỗ đầy. Tổ tiên chỉ cần con cháu sống tử tế với nhau.

Nếu tôi là mẹ chồng, tôi không ngồi đếm xem mâm cỗ bao nhiêu món, bao nhiêu tiền. Tôi nhìn con dâu xem nó có vui không, mọi người trong gia đình có thoải mái không.

Vì một mâm cỗ dù tự tay nấu mà mặt mũi nặng nề thì cũng chẳng linh thiêng hơn mâm đặt sẵn là bao.

Tết, suy cho cùng, không phải để chứng minh ai đảm đang hơn ai. Tết là để người trong một nhà còn muốn nhìn mặt nhau sau mấy ngày sum họp.

Còn nếu giữ được điều đó bằng một mâm đi mua? Tôi thấy cũng đáng tiền lắm.

Tôi xin khẳng định: Là mẹ chồng hay mẹ gì đi chăng nữa, ai chê mâm cỗ thì tự xắn tay vào mà làm.

Tết không phải cuộc thi tay nghề nấu nướng, cũng không phải dịp để đứng ngoài chỉ trỏ. Trong một căn bếp, người nói nhiều nhất thường là người không phải rửa bát cuối cùng.

Tôi chưa từng thấy gia đình nào vui lên vì hành nhau ba ngày Tết.

Chỉ thấy sau Tết, người mệt thì mệt rã rời, người bực thì bực âm ỉ, còn người chê thì… vẫn nguyên vẹn năng lượng. Như vậy gọi là giữ nếp hay là giữ cái tôi?

Tết sinh ra để nghỉ ngơi, để cười nhiều hơn ngày thường, để ăn với nhau trong tâm thế nhẹ nhõm. Tết không phải dịp biến con dâu thành lao động thời vụ, biến mâm cỗ thành thước đo đạo đức.

Nếu mua được một mâm cỗ mà cả nhà có thêm thời gian ngồi chơi, nói chuyện, ngủ nghỉ, đi du xuân, tôi thấy đó là Tết có lãi.

Còn nấu đủ món mà mặt ai cũng cau có, trong lòng hậm hực, thì dù có "đúng chuẩn truyền thống" đến đâu, Tết đó cũng chỉ là một chuỗi ngày chịu đựng lẫn nhau.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022