"Bố, đây là lì xì năm mới cho Tư Ngữ và Tư Thành".

Tôi mỉm cười, đưa hai phong bao đỏ cho bố chồng – ông Vương Đức Xương. Khoảnh khắc ông mở phong bao ra, gương mặt ông lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Tay ông run lên. Cả phòng khách lập tức im bặt.

Tôi của hiện thực và quá khứ

Mẹ chồng Lý Tú Anh bước tới nhìn vào bên trong, rồi hét lên: "Cái này… sao có thể như vậy được?".

ca1e3ea6847ae9444d9b84ffab262eb6-1772788862827-1772788863343113343556-1772815745338-17728157456662061997561.jpg

Tranh minh họa

Em chồng, em dâu cũng vội xúm lại. Khi nhìn thấy thứ bên trong phong bao, sắc mặt họ cũng đồng loạt thay đổi.

Tôi vẫn ngồi đó, giữ nụ cười bình thản.

Trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm mà suốt 5 năm qua tôi chưa từng có.

Năm năm trước, tôi là người phụ nữ ngồi cữ chỉ nhận được 120 tệ (gần 500 nghìn) tiền mừng.

Hôm nay, tôi cuối cùng cũng có thể ngẩng đầu.

Chồng tôi – Vương Chí Viễn đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt phức tạp.

Anh biết rõ: Tôi của hôm nay không còn là Trần Hiểu Vũ nhẫn nhịn của 5 năm trước nữa.

Có người từng nói: Trong một gia đình, sự thiên vị không đáng sợ. Đáng sợ nhất là người bị đối xử bất công lại bị ép phải giả vờ không nhìn thấy.

Tôi từng giả vờ không nhìn thấy. Nhưng không có nghĩa là tôi đã quên.

728f2d62b61025d976864981d2ac247b-1772788946643-1772788946877948014844-1772815746277-17728157465341575408238.jpg

Tranh minh họa

Khoảnh khắc sinh, tôi hiểu mình ở vị trí nào

Năm năm trước, tôi gả vào nhà họ Vương với tất cả niềm tin của một cô gái trẻ.

Chồng tôi là bạn đại học. Chúng tôi yêu nhau ba năm rồi kết hôn.

Ngày đầu gặp bố mẹ chồng, mẹ chồng nắm tay tôi nói: "Hiểu Vũ à, sau này đây chính là nhà của con".

Bố chồng cũng cười hiền: "Nhà họ Vương chúng ta không giàu có, nhưng tuyệt đối không bạc đãi người nhà".

Khi đó tôi tin, tin đến mức suýt khóc vì cảm động.

Hai năm đầu hôn nhân trôi qua khá êm đềm cho đến khi tôi mang thai.

Lúc đầu, mẹ chồng chăm sóc tôi rất chu đáo, mỗi ngày nấu đủ món bồi bổ. Nhưng dần dần, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Khi tôi muốn mua đồ cho mẹ bầu hay em bé, mẹ chồng thường nói: "Tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm, trẻ con lớn nhanh lắm".

Bố chồng còn thẳng thừng hơn: "Thế hệ trẻ bây giờ chỉ giỏi tiêu tiền".

Khi gần sinh, tôi đề nghị thuê người chăm cữ.

Bố chồng đập bàn: "Thuê làm gì? Mẹ con ở nhà chăm là đủ!".

Tôi lại tiếp tục nhẫn nhịn.

Ngày sinh con, tôi đau đến mức tưởng mình không sống nổi. Khi y tá thông báo: "Là bé gái".

Tôi nghe rõ tiếng thất vọng từ hành lang: "Lại là con gái à…", "Đứa đầu mà là con gái Hiểu Vũ phải sinh tiếp sớm thôi".

Tôi nằm trên giường sinh, nước mắt cứ thế chảy xuống.

Không phải vì đau mà vì tôi hiểu ra một điều: Trong mắt một số người, phụ nữ sinh con không phải để làm mẹ mà là để chứng minh giá trị của mình.

Sau khi xuất viện, mẹ chồng đưa tôi một phong bao đỏ.

Bên trong có 500 nghìn.

Bà nói: "Lì xì lấy may".

Tôi cười nhận, không ai biết, hôm đó tôi đã khóc rất lâu.

Năm năm sau, phong bao lì xì khiến cả nhà chồng chết lặng

Hai năm sau, em dâu tôi sinh con trai. Hôm đó cả nhà mở tiệc lớn. Bố chồng trực tiếp chuyển khoản cho em dâu: 520.000 tệ (gần 2 tỷ đồng).

6a45cb1e983f628be5d38f7e6cbc871a-1772789046581-17727890472501771928534-1772815747127-17728157473321393862182.jpg

Tranh minh họa

Ông cười rạng rỡ nói: "Cháu trai nhà họ Vương, phải thưởng lớn!".

Tôi ngồi bên cạnh, lặng lẽ uống trà. Chồng tôi siết tay tôi dưới bàn.

Có người từng nói: Công bằng không phải lúc nào cũng đến ngay lập tức. Nhưng ký ức thì không bao giờ biến mất.

Tôi không nói gì chỉ ghi nhớ.

Thời gian trôi qua, sự nghiệp của tôi ngày càng tốt hơn. Tôi mở công ty thiết kế riêng, thu nhập gấp nhiều lần trước. Nhà mới, xe mới… tôi đều tự mua.

Tết năm nay, cả nhà tụ họp. Đến lúc phát lì xì cho bọn trẻ, tôi đưa hai phong bao đỏ cho bố chồng.

Ông mở ra, bên trong không phải tiền.

Mà là hai tờ chuyển khoản: Một tờ 520.000 tệ, một tờ 120 tệ. Bên dưới có dòng chữ nhỏ: "Mỗi đứa trẻ đều đáng giá như nhau".

Cả phòng khách im lặng. Bố chồng cầm hai tờ giấy, tay run lên.

Tôi đứng dậy, bình tĩnh nói: "Bố năm đó nói, nhà họ Vương không bạc đãi người nhà. Con chỉ muốn hỏi lại một câu, vậy con gái con… có phải người nhà không?".

Không ai trả lời. Ngoài cửa, pháo Tết bắt đầu nổ.

Tôi nắm tay con gái bước ra ngoài. Lúc ấy tôi bỗng hiểu một điều: Có những công bằng, không ai cho bạn cả. Bạn phải tự mình đòi lại thôi.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022