Tôi và anh yêu nhau được 6 tháng thì vội vã kết hôn. Trong thời gian đó, chúng tôi cũng ít gặp nhau vì anh bận rộn còn tôi thì cũng chẳng thấy nồng cháy, lấy nhau vì hai bên gia đình giục giã. Mẹ tôi và mẹ anh là bạn bè quen biết cũ, hai bà đều cho rằng chúng tôi "trai tài gái sắc" xứng đôi nên hối hả tổ chức lễ cưới. Tôi và anh chẳng có ý kiến gì bởi trước đó tôi đã qua vài mối tình, thấy cũng nhạt nhẽo, còn anh thì tôi không biết.

Tháng đầu tiên anh đưa cho tôi 50 triệu, bảo rằng từ giờ sẽ chuyển cho tôi đều đặn vào mùng 5 hằng tháng, số tiền ấy để tôi chi tiêu trong nhà, lo cho bản thân, nếu dư thì cứ tiết kiệm hay mua cho bố mẹ ít thuốc bổ, quần áo... Đổi lại, tôi không cần hỏi anh làm gì, đi đâu, vì công việc của anh vốn phức tạp, nhiều mối quan hệ, không muốn cả ngày ngồi giải thích cho tôi hiểu. Tôi nghe xong, không phản đối, lúc ấy tôi còn thấy nhẹ nhõm, vì từ trước tới giờ tôi không phải kiểu phụ nữ thích kiểm soát, lại đang đi làm ổn định, mỗi tháng cũng tự kiếm được 20–25 triệu, không phụ thuộc hoàn toàn vào chồng, tôi cũng có những mối quan hệ xã hội, bạn bè, cần giao lưu nên tôi hiểu.

Những ngày đầu, cuộc sống của tôi trôi qua khá dễ chịu. Tôi đi làm, tối về nấu cơm, cuối tuần có thời gian cho bản thân. Có tiền trong tay, tôi không phải ngại ngùng khi muốn mua thứ gì đó cho mình hay cho bố mẹ hai bên. Tôi thấy mình độc lập theo một cách nào đó, dù đã là vợ. Nhiều lúc nghĩ, có lẽ hôn nhân như thế cũng tốt, ai có không gian của người nấy, không phải soi mói, không phải cãi vã vì mấy chuyện nhỏ.

Nhưng dần dần, cảm giác dễ chịu ấy không còn trọn vẹn. Có những tuần anh đi công tác liên tục, nhà cửa trống trơn. Tôi ăn cơm một mình, ngủ một mình, quen với việc không nhắn tin hỏi han vì đã “thỏa thuận” từ trước. Ban đầu tôi tự nhủ đó là lựa chọn của chính mình, không nên lấn cấn. Nhưng rồi tôi nhận ra, điều khiến tôi khó chịu không phải là việc anh đi nhiều, mà là sự im lặng quá hoàn hảo của anh.

screenshot-2025-12-09-163134-1768811543884336671669-1768881965619-176888196578599465670.png

Ảnh minh họa

Một lần vô tình, tôi biết được anh đi công tác cả tuần với nữ thư ký, chỉ có 2 người, bay đi tỉnh nọ tỉnh kia, lúc nào cũng như hình với bóng. Thư ký thì trẻ, lại chưa chồng con, chồng tôi nhìn nghiêm túc nhưng tôi không biết nếu chỉ có 2 người với nhau, nếu không gian và thời gian là chất xúc tác, thì sẽ xảy ra chuyện gì? Từ khoảnh khắc đó, tôi cảm giác dường như bản thân đang bị lừa dối, bị phản bội.

Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn, dù không muốn những cuộc gọi ngắn ngủi, những tối anh về muộn, những lần anh đi cả tuần rồi trở về với dáng vẻ mệt mỏi nhưng xa cách. Tôi tự hỏi, 50 triệu mỗi tháng có phải là cái giá cho sự im lặng của tôi không? Có phải anh nghĩ chỉ cần đủ tiền là tôi sẽ không quan tâm tới những khoảng trống trong hôn nhân này.

Có những tối tôi ngồi tính toán, nếu không có số tiền anh đưa, tôi vẫn sống được. Thu nhập của tôi không cao, nhưng đủ để tự lo. Tôi không cần một cuộc sống xa hoa, tôi cần cảm giác mình là vợ, không phải người đứng ngoài đời sống của chồng. Tôi cũng không muốn biến mình thành người phụ nữ chỉ biết chờ tiền hàng tháng rồi giả vờ hạnh phúc.

Một tổ ấm có thể xây bằng tiền và sự im lặng sẽ duy trì được bao lâu? Tôi còn trẻ, còn đi làm, còn khả năng tự đứng trên đôi chân của mình. Tôi có nên tiếp tục chấp nhận cuộc hôn nhân này, nơi tôi được chu cấp đầy đủ nhưng phải nhắm mắt trước những khoảng tối, hay tôi nên dừng lại để tìm một tổ ấm mới mà mình được hỏi han, được chia sẻ, dù có thể vất vả hơn, tôi nên làm thế nào?

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022