screenshot-2026-04-24-104855-17770025595701419615724-4-0-480-762-crop-1777002563586334020809.png

Sáng nay, nhà tôi có "biến". Không phải vì thiếu tiền, cũng chẳng phải vì mâu thuẫn con cái, mà vì một tấm ảnh cũ nằm vất vơ trong cuốn album từ thời đại học.

Trong ảnh, tôi đứng giữa một đám bạn thân 5-7 đứa, cười nhăn nhở cái thời chưa biết lo toan là gì. Có điều là, trong đám "nhăn nhở" đó có anh người yêu cũ, người từng là một phần thanh xuân của tôi. Chỉ có thế thôi. Một tấm ảnh tập thể, mờ theo thời gian mà với chồng tôi, nó lại trở thành "bằng chứng" cho một sự phản bội trong tâm tưởng.

Anh nổi trận lôi đình, vứt tan bành mọi thứ rồi quy chụp: "Emvẫn còn giữ ảnh, nghĩa là vẫn còn trăn trở, vẫn còn để trong lòng đúng không?" . Tôi đứng nhìn chồng tôi mà thấy lạ lẫm. Hóa ra, trong mắt người đàn ông tôi gọi là chồng, mười năm thanh xuân, mười năm vun vén không giá trị bằng một bức ảnh vô tri đã bị lãng quên từ đời nào.

Anh không thèm nhìn xem trong ảnh tôi đứng cách người đó cả sải tay, cũng chẳng buồn quan tâm xung quanh còn có mấy đứa bạn thân đang khoác vai bá cổ. Anh chỉ chăm chăm vào sự hiện diện của "đối thủ quá khứ" để tự huyễn hoặc mình thành một nạn nhân bị "cắm sừng".

screenshot-2026-04-24-104855-17770025595701419615724.png

(Ảnh minh họa)

Tôi tự hỏi. phải chăng nh muốn xóa sạch ký ức của tôi, muốn tôi phải là một tờ giấy trắng tinh khôi không tì vết trước khi gặp anh? Nhưng anh quên mất rằng, để có một người vợ trưởng thành và hiểu chuyện như hôm nay, tôi cũng phải đi qua những năm tháng tuổi trẻ ngây ngô đó. Việc tôi giữ lại một tấm ảnh nhóm không phải vì tôi thương nhớ người cũ, mà vì tôi trân trọng cái tôi của năm 20 tuổi, cái thời tôi có những người bạn thân thiết và những kỷ niệm không bao giờ quay lại.

Tôi không giải thích, vì với một người đã cố tình muốn kết tội bạn, mọi lời giải thích đều là ngụy biện.

Thất vọng không phải vì bị chồng to tiếng, mà thất vọng vì nhận ra: Hóa ra sự thấu hiểu giữa chúng tôi lại mỏng manh đến thế. Một người đàn ông trưởng thành sẽ nhìn vào tấm ảnh đó rồi cười bảo: "Ngày xưa trông em ngố nhỉ" . Đó là nụ cười của sự tự tin, của người biết rõ mình đang nắm giữ hiện tại của vợ. Còn một người đàn ông chưa lớn sẽ chọn cách to tiếng, định tội người vợ của mình để khẳng định chủ quyền - một cách vô vọng và tội nghiệp!

Hóa ra, để chung sống với một người đàn ông không chấp nhận quá khứ của mình, người đàn bà luôn phải chuẩn bị tâm thế cho những trận lôi đình vô lý nhất.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022