Năm ấy, tôi 23 tuổi, mang trong mình tất cả sự kiêu hãnh của một cô gái có chút nhan sắc và tham vọng. Tôi yêu anh – chàng sinh viên nghèo có nụ cười hiền nhưng bàn tay lúc nào cũng đầy vết chai sạn vì làm thêm. Chúng tôi đã từng cùng nhau chia đôi gói mì, từng mơ về một mái nhà nhỏ. Nhưng rồi, cái nghèo cứ bủa vây, những món đồ hiệu xa xỉ và những lời hứa hẹn về một cuộc sống nhung lụa từ một người đàn ông khác đã khiến tôi dao động.
Ngày tôi nói lời chia tay, anh không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn tôi rồi hỏi: "Em thực sự muốn đi con đường này sao?". Tôi quay lưng, bước lên chiếc xe hơi sang trọng của người mà sau này là chồng tôi, bỏ lại sau lưng bóng dáng gầy gò của anh dưới cơn mưa tầm tã. Tôi tự nhủ, tình yêu không ăn được, chỉ có tiền mới mang lại hạnh phúc.
Chồng tôi coi vợ như một món đồ trang sức để phô diễn với đối tác. Những bữa cơm cô độc và sự khinh miệt của gia đình chồng khiến tâm hồn tôi héo úa. Tôi giàu sang, nhưng tôi không có tự do, càng không có tình yêu.
Chiều hôm ấy, tôi tham gia một buổi tiệc khánh thành dự án bất động sản lớn tại trung tâm thành phố. Chồng tôi nhắc nhở kỹ lưỡng: "Hôm nay chủ đầu tư là một đại gia trẻ tuổi vừa từ nước ngoài về, em phải giữ kẽ".
Khi tiếng vỗ tay vang lên, vị Chủ tịch bước ra sân khấu. Tim tôi như ngừng đập. Vẫn gương mặt ấy, vẫn ánh mắt ấy, nhưng giờ đây anh toát lên phong thái của một người đàn ông thành đạt, đĩnh đạc và quyền lực. Anh không còn là chàng trai mặc chiếc áo sơ mi bạc màu năm xưa. Anh là người đứng đầu một tập đoàn công nghệ hàng đầu mà báo chí đang tung hô.

Ảnh minh họa
Giây phút hai ánh mắt chạm nhau giữa đám đông, tôi thấy mình nhỏ bé và thảm hại đến tận cùng. Anh nhìn tôi, một ánh nhìn thản nhiên, không chút oán hận, nhưng chính sự thản nhiên đó lại như nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng của tôi.
Sau buổi tiệc, khi tôi đang đứng chờ tài xế ở sảnh, anh bước đến. Không có cảnh tượng mắng chửi hay mỉa mai như tôi tưởng tượng. Anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào:
"Chào em, lâu rồi không gặp. Trông em vẫn vậy, chắc cuộc sống hiện tại đúng như những gì em mong đợi?"
Câu nói ấy khiến tôi nghẹn đắng. Tôi muốn nói rằng mình không ổn, rằng tôi đã sai, nhưng cổ họng như có khối đá chặn ngang. Nhìn anh bước lên chiếc xe siêu sang, bên cạnh là một người phụ nữ có vẻ ngoài giản dị nhưng ánh mắt lấp lánh sự hạnh phúc, tôi hiểu rằng mình đã đánh mất điều quý giá nhất trên đời.
Tôi nhận ra một sự thật cay đắng: Anh nghèo là chuyện của quá khứ, còn tôi tham lam là bản chất của tâm hồn. Anh đã dùng 5 năm để xây dựng sự nghiệp từ đôi bàn tay trắng, còn tôi dùng 5 năm để biến mình thành một món đồ trang trí vô hồn.
Hóa ra, cú sốc lớn nhất không phải là thấy anh giàu có, mà là thấy mình đã chọn sai cách để trưởng thành. Tiền bạc có thể mua được sự xa hoa, nhưng không bao giờ mua lại được những chân tình đã bị chính tay mình vứt bỏ.
* Tâm sự của độc giả



































