Người mẹ 33 tuổi ở thành phố St Helens, hạt Merseyside, lấp đầy từng trang giấy bằng những tâm sự mà lẽ ra không một phụ nữ nào ở tuổi cô phải bận lòng. Đôi tay run rẩy vì đau đớn và kiệt sức nhưng Laura vẫn quyết tâm hoàn thành bức thư, bởi cô hiểu một ngày nào đó, đây sẽ là cầu nối duy nhất để cô có thể trò chuyện cùng con gái.

7-1773895262-5944-1773895818.jpg?w=680&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=FQxJVF_e63B5Zdzus-a0DQ

Laura quyết tâm chiến đấu với bệnh tật, cố gắng sống càng lâu càng tốt để có thời gian bên con gái. Ảnh: The Sun

Laura đang sống chung với glioblastoma (u nguyên bào thần kinh), loại u não phổ biến nhất ở người trưởng thành và khả năng gây tử vong nhanh chóng. Đây là loại ung thư có tiên lượng cực kỳ xấu, khi phần lớn bệnh nhân khó lòng duy trì sự sống quá một năm và tỷ lệ sống sót trên 5 năm chỉ dưới 5%.

Tổ chức Nghiên cứu U não cho hay sự phát triển của khối u sẽ làm gia tăng áp lực nội sọ, trực tiếp gây ra những cơn đau đầu dai dẳng. Các dấu hiệu cảnh báo gồm chán ăn, buồn nôn, nôn mửa, mất thăng bằng, thay đổi tâm tính thất thường hoặc các khó khăn trong ngôn ngữ, suy giảm trí nhớ, kém tập trung, co giật hay thị lực bị ảnh hưởng. Triệu chứng giai đoạn đầu thường dễ bị nhầm lẫn với nhiều tình trạng sức khỏe thông thường khác. Do não bộ là trung tâm điều khiển đa chức năng, các biểu hiện lâm sàng sẽ thay đổi khác biệt tùy thuộc vào vị trí khối u khu trú. Một khi đã hình thành, khối u có thể tăng gấp đôi kích thước chỉ trong vòng 7 tuần.

Theo tiến sĩ Stephen Bagley từ Đại học Penn Medicine, Mỹ, những dấu hiệu khởi phát đầu tiên của khối u ác tính trong não hiện vẫn còn là một ẩn số đối với giới y khoa. Một nghiên cứu chỉ ra rằng glioblastoma thực chất đã âm thầm phát triển trung bình khoảng 330 ngày trước khi có kết quả chẩn đoán chính thức. Các nhà khoa học còn tìm thấy những thay đổi trong chức năng miễn dịch và các dấu ấn sinh học trong máu từ 5 năm trước khi phát bệnh, mặc dù các triệu chứng lâm sàng rõ rệt thường chỉ đột ngột xuất hiện trong vòng 3 tháng trước khi bệnh nhân được phát hiện bệnh.

Tháng 12/2021, Laura được chẩn đoán bệnh, tiên lượng chỉ còn sống được chưa đầy một năm. Nhưng cô đã không chỉ vượt qua cột mốc định mệnh đó mà còn tiếp tục kiên cường chiến đấu đến tận hôm nay. Khao khát lớn nhất của Laura lúc này là được chứng kiến con gái Sienna vào lớp một vào tháng 9 tới. Đó là dấu mốc quan trọng vì cô biết không còn đủ thời gian cho những cột mốc khác của con sau này.

Cuộc đời Laura rẽ hướng chỉ trong chớp mắt. Khi đang ở tuần thai thứ 20, cô thức dậy với đôi chân tê dại. Ban đầu, các triệu chứng đau đầu và nôn mửa bị nhầm với biểu hiện thai kỳ hoặc do thai nhi chèn ép dây thần kinh. Chỉ đến khi mất hoàn toàn cảm giác ở chân phải, Laura mới được đưa đi chụp cộng hưởng từ (MRI) tại Trung tâm Walton, Liverpool. Kết quả cho thấy một khối u nằm sâu trong não nhưng vì sự an toàn của con, cô đã từ chối sinh thiết và chấp nhận sống trong lo âu suốt nhiều tháng thai kỳ. Đến tuần thứ 30, khi cơ thể dần mất khả năng vận động, Laura và chồng, anh Danny, buộc phải đưa ra quyết định khó khăn là sinh Sienna sớm hơn 6 tuần để cô bắt đầu điều trị.

my4-1773894972-2111-1773895818.jpg?w=680&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=s7Vmliudh1XP5E4eavZZ3A

Laura được phát hiện mắc u não khi đang mang thai ở tuần 20. Ảnh: News Group Newspapers

"Đó là khoảng thời gian đáng sợ nhất cuộc đời tôi", Laura kể, cho biết đã cố gắng trì hoãn việc sinh con lâu nhất có thể để Sienna có thêm cơ hội sống nhưng mỗi ngày trôi qua, cô lại cảm thấy mình như đang chết dần. Cảm giác từng phần cơ thể dần mất đi cảm giác và không thể cử động được là một sự tra tấn khiến Laura kiệt quệ đến mức các bác sĩ quyết định cho cô sinh sớm để đảm bảo an toàn cho cả hai mẹ con.

Bé Sienna chào đời tháng 11/2011, nặng 1,5 kg và phải chăm sóc đặc biệt. Trong khi con gái đang nỗ lực giành giật sự sống, Laura vẫn phải nằm lại bệnh viện để thực hiện hàng loạt xét nghiệm chuyên sâu. Chỉ hai ngày trước Giáng sinh, cô nhận được tin "khối u đã tiến triển sang ung thư não giai đoạn 4 và kích thước tăng gấp đôi so với lần chụp trước".

"Do khối u nằm ngay vùng vỏ não vận động, nơi kiểm soát mọi cử động của cơ thể nên họ không thể phẫu thuật cắt bỏ hoàn toàn. Khi tôi run rẩy hỏi mình còn bao nhiêu thời gian, bác sĩ tiên lượng rằng tôi khó lòng sống được đến ngày sinh nhật đầu tiên của con gái. Giây phút ấy, cả thế giới quanh tôi hoàn toàn sụp đổ", Laura kể.

Dù vậy, Laura vẫn quyết tâm giành giật sự sống lâu nhất có thể. Ngay tháng sau đó, cô làm đám cưới cùng Danny trước khi bước vào đợt hóa trị và xạ trị cường độ cao kéo dài 6 tuần. Đây là nỗ lực cuối cùng nhằm kéo dài quỹ thời gian sống từ 12 tháng lên 18 tháng. Thế nhưng, phác đồ điều trị khắc nghiệt này đã đẩy cơ thể vốn đã gầy gò, ốm yếu của cô đến giới hạn của sự chịu đựng. Năm 2023, sau khi đã thử nghiệm mọi phác đồ điều trị hiện có nhưng không mang lại kết quả, Laura được khuyên nên dành thời gian còn lại để "về nhà và tạo dựng những kỷ niệm" bên gia đình.

Những kết quả xét nghiệm gần đây cho thấy khối u đã lan rộng sang nhiều thùy não, ảnh hưởng đến ngôn ngữ, trí nhớ và khả năng vận động của cô. "Những ngày tồi tệ giờ đây đã nhiều hơn những ngày bình yên. Có những hôm tôi chỉ biết khóc rồi đi ngủ sớm nhưng tôi ghét phải làm vậy vì muốn dành từng phút giây bên cạnh Sienna", Laura chia sẻ.

Trong những ngày tháng cuối cùng, người mẹ chuẩn bị một "hộp ký ức" đặc biệt. Cô viết thư cho chồng và con gái, làm sẵn thiệp sinh nhật cho Sienna cho đến năm bé 21 tuổi, kèm theo một món đồ trang sức cho mỗi dịp. "Tôi muốn con bé biết mẹ đã yêu con đến nhường nào và tôi chưa bao giờ bỏ cuộc", Laura nói, cho biết mong ước lớn nhất bây giờ là đưa con đến Disneyland, nơi chứa đựng kỷ niệm tình yêu đầu tiên của vợ chồng cô, để Sienna được một lần trở thành nàng công chúa trong thế giới cổ tích.

00-1773895087-2705-1773895818.jpg?w=680&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=sWL9p8gdxITMQfEMCoziZA

Laura tự tay chuẩn bị một "chiếc hộp ký ức", gói ghém trong đó những lá thư, tấm thiệp và món quà nhỏ để gửi lại cho chồng và con gái. Ảnh: The Sun

Bên cạnh nỗ lực sống, Laura còn tích cực nâng cao nhận thức cộng đồng về u não và nhận được nhiều giải thưởng vì sự cống hiến này. Cô muốn được ra đi một cách nhẹ nhàng và hy vọng dự luật về trợ tử sớm được thông qua để để kịp toại nguyện. "Dù chưa sẵn sàng để từ giã cõi đời nhưng mỗi ngày trôi qua với tôi là một sự đày đọa", người mẹ tâm sự. "Tôi mong muốn được ra đi một cách thanh thản và ít đau đớn nhất có thể, không chỉ cho bản thân mà còn vì Danny và gia đình".

Bình Minh (Theo The Sun)

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022