Cầm tấm thiệp mời họp lớp trên tay, ai cũng tặc lưỡi nghĩ về những cái bắt tay gượng gạo hay màn khoe mẽ của hội nhà giàu. Nhưng phải đến tận nơi, ngồi xuống, uống cạn vài ly rượu nhạt, ta mới giật mình nhận ra: Facebook chỉ là nơi người ta diễn, còn bàn tiệc họp lớp mới là nơi hạ màn những bi hài kịch của đời người.

Từ những hào nhoáng giả tạo bên ngoài cánh cửa...

Chúng ta thường bước đến buổi họp lớp với tâm thế của những "diễn viên" chuẩn bị bước lên sân khấu. Ai cũng cố gắng khoác lên mình bộ cánh tươm tất nhất, xức mùi nước hoa đắt tiền nhất, và nếu có thể, đỗ xịch chiếc xe hơi bóng lộn ngay trước sảnh nhà hàng. Mười lăm năm không gặp, cái tôi của tuổi trưởng thành không cho phép mình trông thảm hại hơn đứa ngồi cùng bàn năm xưa.

Những phút đầu tiên bao giờ cũng là màn chào hỏi xã giao đầy khách sáo. Tiếng ly tách va vào nhau lanh canh, xen lẫn là những câu hỏi thăm dò đậm mùi vật chất: "Dạo này làm ở đâu?", "Lương lậu thế nào?", "Mua nhà Vin chưa?", "Con học trường quốc tế à?". Lúc này, những người thành đạt nhất, hoặc trông có vẻ thành đạt nhất, sẽ chiếm "spotlight".

Họ nói về những dự án tiền tỷ, những chuyến du lịch châu Âu, những triết lý kinh doanh vĩ mô. Trên Facebook họ rực rỡ thế nào, thì ngoài đời họ cố gắng tái hiện lại sự rực rỡ ấy y hệt. Những người kém may mắn hơn, hoặc chọn lối sống bình lặng, thường chỉ cười trừ, thu mình lại một góc, lẳng lặng gắp thức ăn và cảm thấy lạc lõng trong chính tập thể mình từng gắn bó.

hau-van-rat-dat-xin-dung-lang-phi-4-1769668028660972370513-1769673307813-1769673308151777860484.gif

... Đến sự thật trần trụi sau vài tuần rượu

Nhưng cuộc đời vốn dĩ công bằng theo một cách tàn nhẫn, và rượu luôn là chất xúc tác để lột bỏ những chiếc mặt nạ dày cộm. Khi men say ngấm vào, khi những lời sáo rỗng đã cạn, sự thật bắt đầu rỉ rả tuôn ra như những vết nứt trên bức tường cũ kỹ.

Bạn sẽ bàng hoàng nhận ra, cậu lớp trưởng học giỏi nhất năm nào, người mà thầy cô luôn lấy làm tấm gương, giờ đây đang chật vật với nợ nần vì đầu tư thua lỗ. Cái mác "thông minh sách vở" không cứu cậu ấy khỏi những cú lừa lọc của trường đời. Ngược lại, cậu bạn cá biệt chuyên trốn học, người từng bị xem là "đồ bỏ đi", giờ lại là chủ một chuỗi nhà hàng, phong thái đĩnh đạc, hào sảng rút ví thanh toán cho cả bữa tiệc mà không cần nhìn hóa đơn. Sự đảo chiều của số phận khiến ta nhận ra: Điểm số năm 18 tuổi chẳng qua chỉ là những con số vô tri, thái độ sống và sự lăn xả mới quyết định vị thế của tuổi 35.

Và rồi, hãy nhìn sang cô hoa khôi của lớp. Người con gái từng là giấc mơ của mọi chàng trai, người sở hữu những bức ảnh gia đình hạnh phúc viên mãn "ngàn like" trên mạng xã hội. Khi lớp phấn son trôi đi bớt, lộ ra những nếp nhăn nơi khóe mắt và sự mệt mỏi rã rời. Trong cơn say, cô ấy gục đầu khóc nấc, kể về người chồng ngoại tình, về những đêm dài cô đơn trong căn biệt thự lạnh lẽo, về áp lực phải "diễn" vai người vợ hạnh phúc để giữ thể diện cho gia đình. Hóa ra, đằng sau những tấm hình check-in sang chảnh là một tâm hồn đầy thương tổn mà nút "Like" vô tâm trên Facebook không thể nào xoa dịu được.

hau-van-rat-dat-xin-dung-lang-phi-5-1769668028642593824972-1769673309466-17696733111151660828582.gif

Hạnh phúc thực sự không ồn ào

Sau 15 năm, thước đo giá trị đã thay đổi hoàn toàn. Lúc này, người ta không còn nhìn vào chiếc túi hiệu Gucci hay chiếc đồng hồ Rolex để đánh giá sự sung sướng nữa. Sự ngưỡng mộ thầm lặng lại dành cho những người trông có vẻ bình thường nhất.

Đó là cô bạn có vóc dáng hơi đẫy đà nhưng nụ cười giòn tan, không ngần ngại khoe ảnh chồng con nheo nhóc nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui dung dị. Đó là cậu bạn làm công chức bình thường, đi chiếc xe máy cũ, nhưng tối nào cũng được về ăn cơm vợ nấu, cuối tuần đưa con đi công viên, không nợ nần, không bon chen, đầu óc thảnh thơi kê cao gối ngủ.

Tại buổi họp lớp, khi những ồn ào lắng xuống, chúng ta mới thấm thía một chân lý: "Hậu vận" tốt không phải là tiền đầy két, mà là tâm đầy yên.

Những người giàu có nhất bàn tiệc hôm nay có thể đang mang trong mình căn bệnh dạ dày vì bia rượu, đang uống thuốc an thần mỗi tối vì stress. Còn những người "thất bại" theo quy chuẩn xã hội - những người làm công ăn lương, sống đời bình lặng lại đang sở hữu thứ xa xỉ phẩm quý giá nhất: Sự an yên và sức khỏe.

hau-van-rat-dat-xin-dung-lang-phi-6-17696680285841995272143-1769673314637-1769673316505583055458.gif

Họp lớp sau 15 năm, thực chất là một cuộc "giải phẫu" tâm lý tập thể. Nó tàn nhẫn bóc trần những ảo ảnh mà chúng ta dày công xây dựng trên mạng ảo. Nó dạy cho chúng ta rằng, đừng bao giờ ghen tị với cuộc sống của bất kỳ ai chỉ qua một tấm ảnh. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có những nỗi đau không thể gọi tên và những niềm hạnh phúc không cần phô trương.

Ra về, bỏ lại sau lưng những tiếng cụng ly và những lời chúc tụng, có lẽ nhiều người sẽ thở phào nhẹ nhõm khi ngồi lên chiếc xe máy cà tàng của mình. Bởi họ nhận ra, cuộc sống bình thường mình đang có, hóa ra lại là niềm mơ ước của rất nhiều "người thành đạt" trong kia.

Thế nên, nếu bạn chuẩn bị đi họp lớp, hãy cứ đi. Đi không phải để khoe, mà để thấy mình vẫn còn may mắn, để biết trân trọng hơn bát cơm nóng, ly nước chè và người bạn đời đang chờ mình ở nhà. Đó mới là "hậu vận" rực rỡ nhất của đời người.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022